TRUYỆN HÔN NHÂN GIA ĐÌNH

  Câu chuyện của tôi kể chắc các bạn cũng không tin nổi đâu.

Bạn đang xem: Truyện hôn nhân gia đình

Nhưng nó là điều đã xảy ra vào gia đình tôi. Nó đã phá vỡ hạnh phúc của gia đình tôi, đồng thời nó cũng đã biến nhì chị em tôi từ những người ruột thịt trở thành kẻ thù của nhau... mà có lẽ cả cuộc đời này tôi sẽ phải thương nhì và oán hận bé bé nhất. 

  Tôi và Khiêm có một tình yêu đẹp từ thời sinh viên. Cả tôi và Khiêm đều là học sinch tỉnh lẻ ra Hà Nội học, cùng ở tầm thường dãy trọ và có tình cảm với nhau. Dù rằng Khiêm nhỏ hơn tôi cha tuổi nhưng tôi cảm thấy em ấy là người tôi có thể đặt trọn niềm tin vào. Tôi vẫn nhớ cái đêm hôm ấy, thằng bé nói lý nhí rằng "em yêu chị " rồi vôi vã hôn vào môi tôi một cái, tôi bị bất ngờ lắm. Xong rồi thằng bé vẫn đứng đó, tôi hình như lúc đó sắp khóc rồi, và tôi khóc, tôi ôm lấy nó và nó ôm tôi thật chặt. Từ sau ngày hôm đó, tôi và Khiêm càng thân thiết, nhưng cũng chưa bao giờ đi quá giới hạn. Mọi người nói chúng tôi thật đẹp đôi, còn tôi cảm thấy Khiêm có lẽ là người đàn ông mà tôi cần mang đến cuộc đời mình. Tôi ra trường, đi làm, rồi Khiêm cũng ra trường và đi làm. Sau vài tháng chúng tôi liền kết hôn và đó có lẽ là ngày hạnh phúc nhất vào cuộc đời của tôi.Sau đám cưới, tôi và Khiêm dọn về ở trong một căn nhà nằm trên đường Liễu Giai mà bố mẹ nhị bên mang lại chúng tôi tiền để thiết lập. Tôi và Khiêm cũng cài sắm đồ đạc vào nhà đầy đủ. Chúng tôi đi làm, yêu nhau, và tình cảm ngày càng gắn bó thêm chặt hơn. Khiêm luôn làm tôi hạnh phúc, em ấy luôn là người làm tôi cười trước những câu chuyện cãi vã giữa chúng tôi, luôn là người ôm tôi thật chặt mỗi Khi ngồi coi TV xuất xắc đi ngủ, luôn là người làm tôi phải "hư đốn" với Khiêm nhưng Khiêm lúc nào cũng vui vẻ và hạnh phúc cả.Cuộc sống sẽ chẳng có gì biến cố nếu như con em mình gái tôi, Dương, không từ nước ngoài trở về. Dương bảo là nó thích ở Hà Nội và bố mẹ cũng đồng ý đến nó về. Nó cũng xin được một công việc tốt. Và bố mẹ tôi bảo Dương sẽ phải ở với tôi và Khiêm tới Lúc nó đi lấy chồng. Tôi và Khiêm cũng vui vẻ dọn dẹp phòng sạch sẽ mang đến nó ở và nó thì cũng chẳng bao giờ đụng chạm với cuộc sống tình cảm vợ chồng tôi cả.Chúng tôi là chị em mà, xuất xắc tâm sự với nhau, và thường thì nó kể mang đến tôi rất nhiều điều về cuộc sống của nó nên tôi kiểm soát dễ dàng. Nói phổ biến là tình cảm của chị em chúng tôi thật sự tốt và không có gì đáng chú ý cả.Khoảng nửa năm, tôi thấy Dương có nhiều điều bất thường. Nó thân thiết với Khiêm hơn và cũng tốt thấy Khiêm đi đón nó lúc nó đi làm về. Tôi cũng chẳng nghi ngờ vì tình cảm của tôi và Khiêm rất tốt, Khiêm vẫn như từ trước tới giờ và nhỏ bé cũng chẳng có gì là biểu hiện yêu đương và có tình cảm với Khiêm cả. Cuộc sống gai đình tôi vẫn bình thường và rất ổn.tôi bắt đầu nghi ngờ Khiêm có người con gái khác Lúc hôi phát hiện ra mùi nước hoa lạ vương vấn trên áo Khiêm. Tôi hỏi thì Khiêm bảo là vì va chạm trên đường nên mùi bị lưu lại.

Xem thêm:

Càng về sau tôi càng thấy mùi nước hoa ấy xuất hiện nhiều hơn. Tôi nghĩ vị Khiêm nhỏ hơn mình, chắc còn nông cãn và có lẽ tôi cần lấy sự mềm dẻo để cảnh cáo Khiêm thì sẽ xuất xắc hơn. Tôi bí mật nhờ bạn bè tôi theo dõi và quan lại sát hành động của Khiêm, tôi cũng cài phần mềm chuyển tin nhắn Khiêm nhận được về máy tôi. Sau hai tháng, tôi dần cũng tìm ra người đó và những tin nhắn của anh ấy nhận được.Cái ngày định mệnh ấy cũng tới. Tối hôm ấy tôi để phong bì ảnh trên bàn, ngồi xem đi coi lại từng tấm. Khiêm và Dương về nhà. Tôi ngồi đó không nói gì. Khiêm và Dương dừng lại, khiêm lại lấy phong bì ảnh ra coi. Khiêm hốt hoảng và ngồi bệt xuống ghế không nói lời nào. Dương vôi hoảng sợ lấy tay bịt miệng mình lại. tôi nói:Dương à, Nguyên và Dương là nhị chị em ruột thịt máu mủ với nhau, không thể bỏ nhau được mà sao em lại làm thế với chị hở Dương.Dương đã lấy lại bình tĩnh, bé bé nói:Chấp nhận thôi chị Nguyên à. Em yêu Khiêm và em nghĩ chị chẳng thể làm được gì hạnh phúc cho anh ấy. Chị xem đi, ngôi nhà này cũng chưa có gì, vắng tiếng trẻ cười đùa dù đã nhị năm hơn rồi.Nhưng bây giờ chưa phải lúc. - Tôi hét lớn.Chưa phải lúc à, chị xem lại mình đi, đồ yếu đuối. - con bé nói và cười mỉa mai.Tôi không kiềm được mình và lao vào đè bé Dương xuống sàn, bóp cổ nó và nói "đồ đê tiện... đồ ác độc... mày không phải là em tao... mày là bé quỷ... mày đi cướp chồng người khác.. đồ ác độc... " . Con Dương vẫn bình tĩnh rồi nóiChị Nguyên à, em đã có tnhì hai tháng với anh Khiêm rồi.

Tôi dừng lại. Mắt tôi như mờ đi, rồi bất ngờ tôi hét khổng lồ lên " Dương, mày là đồ ác độc". Tôi nhìn xung quanh, Khiêm vẫn ngồi đấy, con Dương nằm dưới vẫn là một nụ cười độc ác và giả tạo. Xung quanh mọi thứ tối đen, chỉ có ánh sáng chiếu lốm đốm vào căn phòng.