Vọng Cổ

*

* Ví dụ: "Con mặt đường xưa em đi" hoặc "Con duong xua em di" hoặc "cdxed"

* cửa hàng chúng tôi khuyến khích gõ tên bài hát không vết hoặc viết tắt của tên bài bác hát: ví như "Con duong xua em di" hoặc "cdxed" để công dụng tìm được tối ưu nhất.

Bạn đang xem: Vọng cổ

* click chuột nút TRÌNH CHIẾU để xem toàn màn hình (chỉ bao gồm trên lắp thêm tính).


bài xích thơ năm cũ đâu rồi, mang lại tôi xin lại miếng đời cầu mơ, bài bác thơ em chờ em chờ, Năm năm mới có hiện nay là đây...

Anh Trí ! anh Trí ơi từ nay anh không thể sợ cô đơn, Bên bạn bè trọn đời, chăm chút yêu thương, bi thảm vui năm tháng, anh đã tìm thấy ở mặt em, Em sẽ đưa anh về lại quê nhà mà làm thơ mệnh danh trăng vàng...

Trăng của quê hương, vẫn nặng trĩu tình yêu đương nhớ, Mà từ lâu mong đợi, cánh chim nhận thấy giữa loại đời, không còn ai yêu quý tưởng, như thể em đã thương anh...

Ôi người thương thế thái là đây, Giờ bên ta chỉ với có rồi ra Đình, tín đồ mà tôi vứt quên, suốt quãng đời nhức khổ, gần như chuỗi ngày còn lại, Anh cho em là hạnh phúc lắm rồi,Ðó là nụ cười là lẻ sống của cuộc đời...

Mai Đình, Em bắt đầu là người mang ân sâu nghĩa nặng, Anh yêu cầu tôn cúng suốt cuộc đời anh... Anh Trí! Mai Đình, hãy điện thoại tư vấn anh là Hàn mang Tử...

4. Hàn khoác Tử, ôi ba tiếng kia như trận bão tởm hoàng vừa thổi qua hải dương cát, Như đem khô khan vào lòng sa mạc,Làm đánh tan sụp đổ đầy đủ thành quách oai nghi trầm mặc giữa điêu tàn...

Sự nghiệp thi nhân nằm trong số kiếp dã tràng, Rồi đây bao gồm ai còn nhớ đến tên Hàn mang Tử, khi anh quay về sống lại cùng với quê hương. Ngay sát nữa cuộc đời phiêu bạt tha phương, Anh đã quên mất tên bản thân trong trí nhớ, cái brand name mà quê hương không thể xa lạ, cùng đã thấm sâu vào tâm thuật của Mai Đình...

5. Mai Đình! em đang hờn giận anh bao gồm phải không, cần mà! anh đã bạc nghĩa với em suốt một đời con gái, Anh Trí ơi! từ bỏ Qui Nhơn vào đó em chỉ có theo một món xoàn nho nhỏ,Là tên của người mẹ cha, nhằm anh không ngạc nhiên lúc quay về,

Và một bài xích thơ nét chữ đã nhạt nhoà,Ðó là hình ảnh của anh còn để lại, trong lòng người con gái lúc lìa quê, Tuổi xuân thời anh đang dâng hết cho tất cả những người ta, giờ tàn truất phế em xin nhận làm bảo vật, chắc hẳn chẳng còn ai đến đây giành giật, chẳng lẽ đời em cứ mãi chịu đựng thiệt thòi...

Xem thêm: Mẹ Từng Lấy Con Trai, Nay Bị Truy Tố Loạn Luân Sau Khi Cưới Con Gái 7 Tuổi

6. Anh Trí! anh Trí ơi, 7 8 trong năm này em bắt đầu tìm thấy được thú vui nho nhỏ, Anh Trí!

Mai Đình!Mai Đình ơi em đừng nói gì thêm nữa, Đầy đầy đủ lắm rồi ý nghĩa sâu sắc cuộc tương ngộ đau thương, Phải! Hàn mặc Tử chỉ là một hư danh, fan đời đề xuất quên đi khi nguồn thơ đang cạn,

Khi anh ko còn ca ngợi những vầng trăng sáng, khi anh vẫn là phế truất nhân với kiếp sinh sống tật nguyền, vong mạng là cái tên Nguyễn Trọng Trí của anh, cái tên mà em đã mang vào hồn trinh chứa giữ, rất lâu rồi em chờ em chờ, thiệt sự hiện thời anh nói tiếng: "Yêu Em"......

== HẾT BÀI ==


Nữ:Bài thơ năm cũ đâu rồi,Cho tôi xin lại miếng đời cầu mơ,Bài thơ em đợi em chờ,Năm năm mới có hiện nay là đây...

Nữ: Anh Trí ! anh Trí ơi từ nay anh không thể sợ cô đơn,Bên bạn bè trọn đời, chăm nom yêu thương,Buồn vui năm tháng, anh sẽ tìm thấy ở mặt em,Em sẽ chuyển anh về lại quê nhà mà làm thơ mệnh danh trăng vàng...Trăng của quê hương, vẫn nặng tình yêu đương nhớ,Mà từ lâu mong đợi, cánh chim xiêu bạt giữa loại đời,Chẳng còn ai mến tưởng, như là em sẽ thương anh...

Nam: Ôi bồ thế thái là đây,Giờ bên ta chỉ từ có một mai Đình,Người mà lại tôi vứt quên, trong cả quãng đời nhức khổ,Nữ: Những chuỗi ngày còn lại,Anh đến em là hạnh phúc lắm rồi,Ðó là thú vui là lẻ sống củacuộc đời...

Nam: Mai Đình,Em bắt đầu là người mang ân sâu nghĩa nặng,Anh cần tôn cúng suốt cuộc đời anh...

Nữ:Anh Trí!

Nam:Mai Đình, hãy hotline anh là Hàn mặc Tử...

4.Nữ:Hàn khoác Tử, ôi cha tiếng kia như trận bão ghê hoàng vừa thổi qua biển cát,Như rước khô khan vào lòng sa mạc,Làm tiêu tan sụp đổ đa số thành quách uy nghi trầm mặc thân điêu tàn...Sự nghiệp thi nhân nằm trong các kiếp dã tràng,Rồi đây tất cả ai còn nhớ đến tên Hàn mang Tử,Khi anh trở lại sống lại cùng với quê hương.Gần nữa cuộc sống phiêu bạt tha phương,Anh đã quên mất tên mình trong trí nhớ,Cái tên cơ mà quê hương không còn xa lạ,Và đã in sâu vào tâm địa của Mai Đình...

5. Nam:Mai Đình! em sẽ hờn giận anh có phải không,Phải mà! anh đã bội bạc với em trong cả một đời con gái,Nữ: Anh Trí ơi!Từ Qui Nhơn vào đó em chỉ có theo một món xoàn nho nhỏ,Là thương hiệu của chị em cha, để anh không bỡ ngỡ lúc xoay về,Và một bài thơ nét chữ đã nhạt nhoà,Ðó là hình hình ảnh của anh còn nhằm lại,Trong lòng cô gái lúc lìa quê,Tuổi xuân thời anh đang dâng hết cho những người ta,Giờ tàn truất phế em xin nhận có tác dụng bảo vật,Chắc chẳng còn ai cho đây giành giật,Không lẽ đời em cứ mãi chịu thiệt thòi...

6. Nữ:Anh Trí! anh Trí ơi,7 8 trong năm này em mới tìm thấy được thú vui nho nhỏ, Anh Trí!

Nam: Mai Đình!Mai Đình ơi em chớ nói gì thêm nữa,Đầy đầy đủ lắm rồi ý nghĩa sâu sắc cuộc tương ngộ đau thương,Phải! Hàn mặc Tử chỉ là 1 hư danh,Người đời nên quên đi khi nguồn thơ vẫn cạn,Khi anh không còn ca tụng những vầng trăng sáng,Khi anh sẽ là phế nhân cùng với kiếp sống tật nguyền...Bất diệt là cái thương hiệu Nguyễn Trọng Trí của anh,Cái tên cơ mà em đã mang vào hồn trinh đựng giữ,Ngày xưa em ngóng em chờ, thiệt sự bây giờ anh nói tiếng yêu em......