Sự khác biệt giữa yêu và thương

Tôi vẫn biết vào đời bao gồm thứ tình cảm gần như là là yêu, nhiều hơn cả yêu mà không hẳn là yêu. Nó vào lành và yên bình, trong lành và tình thật như một vạt nắng sớm chiếu qua giọt sương. Tôi chưa chắc chắn sự khác biệt giữa yêu với thương như vậy nào, cũng chẳng biết bao nhiêu người dành cho nhau thứ cảm xúc lạ kỳ như thế nên chỉ có thể có một chữ “thương” muôn nghĩa bắt đầu đủ mức độ gói gọn tất cả.

Bạn đang xem: Sự khác biệt giữa yêu và thương


*

 

Không hiểu sao mà lại tôi ham mê chữ “thương” hơn chữ “yêu”.

Nếu chữ “yêu” nghe nồng nàn, da diết thì chữ “thương” nghe khép nép hơn, mà lại lại có nào đấy nhẫn nại, có gì đấy dõi theo, có gì đó âm thầm mà bền bỉ 

 

Khi chúng ta thương ai đó, tình cảm chưa phải lúc nào cũng “hừng hực” như lúc yêu. Nó là một cảm hứng yên bình, bình ổn nhưng lại sâu sắc. Bạn sẽ khó bị thương tổn so với dịp yêu ai kia nhưng đều vết yêu thương sẽ khiến cho bạn đau lòng, dằn vặt hơn nhiều. 

 

Khi chúng ta yêu một ai đó, cảm xúc cuồng nhiệt luôn luôn nhắc chúng ta nhớ buộc phải lo lắng, quan tâm đến người ấy. Mặc dù thế khi mến ai, cảm xúc nhẹ nhàng và bình lặng nhiều lúc khiến chúng ta quên mất là các bạn lo cho những người ấy như vậy nào. 

Tôi từng nói bản thân không phù hợp những tình ái học trò, bởi vì thứ nhưng mà tôi tìm kiếm kiếm là việc lâu dài. Tôi hy vọng mình sẽ có 1 chuyện tình như ba mẹ tôi, bọn họ là ái tình đầu và là tình cuối của nhau. Họ bên nhau không những vì chữ "Yêu" mà lại là dựa vào cả chữ "Thương", có thương nhau new vượt qua khó khăn cùng nhau, bao gồm thương mới âu yếm lẫn nhau tốt như vậy...

 

Mặc dù khi bạn thương ai đó, xúc cảm sẽ không mãnh liệt, không liên tục như lúc yêu. Vậy nhưng chính sự yên bình này lại giữ cho tình cảm của bạn bền lâu. Thậm chí còn dù khi chia tay, bạn cũng sẽ luôn còn tình cảm với những người ấy. Tín đồ đó tất cả một ám hình ảnh to khủng đến cuộc đời bạn, khiến cho bạn đổi thay một thứ khác. 

 

Có tín đồ nói chữ "Yêu" lớn hơn chữ "Thương" vì tất cả yêu thì độc nhất định tất cả thương, còn thương thì chưa hẳn đã yêu. Nhưng cũng đều có người nói chữ "Thương" nặng rộng chữ yêu do khi yêu thì có thể dứt, chứ lỡ mến rồi thì sẽ day xong xuôi cả một đời... 

 

*

 

Bạn có biết chăng, yêu là mù quáng, là thần tượng hóa đối thủ còn thương đó là nhìn thấy điểm chưa xuất sắc của kẻ địch mà hy vọng và góp họ cố kỉnh đổi. Yêu thương là ganh tuông, là cảm giác của hiện tại còn yêu thương là lạng lẽ đau lòng khi thấy ai kia đi bên bạn khác. 

 

Khi yêu chúng ta chỉ nghĩ về đến phiên bản thân, còn khi thương chúng ta lại đặt kẻ địch lên mặt hàng đầu, lúc yêu là thời gian trái tim thống trị con người, còn lúc thương lý trí vẫn dẫn lối nhỏ tim. Vào đời ai chẳng muốn được yêu, được thương cơ mà nào phải ý muốn muốn luôn luôn thành hiện tại thực... 

Yêu là khi nhìn nhau mê say, quan sát mãi chẳng thấy chán, lưu giữ nhau trong cả lúc mặt nhau.

Còn thương...

Khi bít chở lẫn nhau dưới cơn mưa tầm tã, ủ ấp sưởi ấm cho nhau giữa sương dày giá chỉ lạnh.

Xem thêm: Trống Cơm …" - Bai Hat Trong Com

Khi nhìn tín đồ ấy không vui, ta cũng đau lòng

Khi luôn mong tín đồ ấy vui mỉm cười hạnh phúc, còn nỗi ai oán ta cứ ôm hết đi. Vì nếu bạn ấy không dễ chịu và thoải mái ta cũng không thể vui hơn.

Khi nhìn bạn ấy vất vả, ta xót lắm. 

 

"Lời yêu có thể nói rằng với không ít người dân vào nhiều thời điểm, thậm chí lời yêu bao gồm khi cũng không thực sự lắm. Nhưng lời yêu mến chỉ nên dành riêng cho những ai thật xứng đáng, vày khi yêu mến chỉ yêu mến một fan nhưng là yêu mến cả một đời". 

 

Chỉ nên ngồi cạnh nhau, chỉ cần tôi bước vào căn chống và bắt gặp dáng lưng người, chỉ cần nhìn vào đôi mắt nhau và fan nói: “Mọi thiết bị vẫn ổn!”. Tôi yêu đương một tín đồ chỉ cần phải có vậy, đề xuất người luôn cho tôi một cảm xúc đủ đầy an yên.

 

Yêu là ráng chấp, là cứng đầu, là bởi mọi bí quyết phải đạt được không thì đấm đá đổ cũng chẳng sao. Còn mến là kiên định, là biết khi nào nên buông, là ao ước mỏi fan ta đã có được những gì xứng đáng nhất. Vậy nên, nếu tôi gồm thương ai tôi vẫn nói, tôi cũng mong muốn người ta thành tâm mà hồi đáp tôi, mặc dù sao thì 1 lời phủ nhận cũng ko đau bởi 1 hy vọng ảo mà... 

 

*

 

Cớ sao nhưng cùng một nghĩa, là “thương” mà không phải “yêu” lại luôn luôn được đặt cạnh “nhớ” chế tạo ra thành “nhớ thương”. Hợp lý vì trong một chữ “thương” thôi đã khái quát muôn nỗi nhớ. Chữ “thương” chân chất không phân chia. Fan vẫn than “yêu đối kháng phương” ít nghe ai trách “thương đối kháng phương”. 

 

Tôi từng nói rằng, yêu mến với chả yêu vớ vẩn quá cho tới khi quan sát lại, tôi mới biết mình đã ngu ngốc cầm cố nào! và hình như, lúc thương một ai đó, bọn họ trở thành phần lớn con người khoan dung lắm... Ừ tôi thương...

Tôi yêu đương một người, mến cả cái nói, cái cười, từng phương pháp ngắt câu nhả chữ lúc nói chuyện. Câu chuyện nhiều lúc cứ luân phiên vần, lặp đi lặp lại chỉ chừng đó. Yêu đương một người, ta chưa bao giờ chán nghe nhau bằng tất cả giác quan và trái tim mình. 

 

*

 

Trước đây nếu ai hỏi tôi từng yêu thương chưa, tôi sẽ nói là chưa, còn tiếng vẫn vậy mà lại nếu hỏi tôi bao gồm thương ai không, tôi sẽ không ngần ngại cơ mà gật đầu. Tôi biết hoàn toàn có thể chẳng có công dụng gì đâu, nhưng mà thương thì cứ mến thôi! trực quan tôi giỏi lắm nên bạn tôi thương gồm thương ai không tôi tin mình đang biết!

 

Thương mang đến tận cùng một tín đồ mình không lựa chọn để yêu đương. Tôi yêu thương một người theo kiểu không thương để mưu ước tình yêu lứa đôi, không thương để bạn thương bản thân lại, ko thương để bạn ta trực thuộc về mình.

 

Lời kết: Chưa biết được là còn vừa đủ sức thương một bạn được thêm bao lâu. Chữ “thương” dắt tôi trải qua những ngỡ ngàng, đa số thất vọng, hồ hết trách móc rồi chấp nhận. Tôi thương một người, yêu đương cả chiếc xấu xa, yếu hèn đuối. Chẳng có gì là vĩnh cửu, cùng rồi sẽ có lúc phải lụi tàn. Dẫu vậy thêm một ngày thôi, cũng xứng đáng để “thương nhau”.