Sẽ Có Người Yêu Em Hơn Anh

Em bắt buộc cảm ơn anh new đúng! Cảm ơn vày đã chỉ mang lại em bí quyết từ bỏ... đầy đủ thứ ko thuộc về mình!

***

1. Tôi mê thích nép mình vào thân hình to lớn của anh, phù hợp đan rước bàn tay nhỏ dại bé của chính mình vào bàn tay ấm cúng ấy. Phần đông lúc như vậy, tôi hình như cảm thấy anh là cả bầu trời của mình, sẽ che chở, phủ quanh tôi cả cuộc đời. Chẳng bao giờ nghĩ về sau sẽ có người yêu tôi nhiều hơn thế anh, cũng chẳng tin có một ngày, anh lại làm cho tổn thương tôi.

Bạn đang xem: Sẽ có người yêu em hơn anh

- nếu như một ngày anh yêu thương ai kia khác em, nhớ là đừng nhằm em biết. Nếu như không, em đang rời xa anh ngay lập tức lập tức...

Anh cọ mũi vào mũi tôi, cốc đầu tôi nói:

- Cả cuộc đời này xung quanh em ra, làm cái gi còn ai rất có thể khiến anh yêu vì thế nữa.

*

Chúng tôi sống bình thường với nhau. Anh nuông chiều chiều, không bắt tôi làm bất kể một việc gì, ngay từ rửa chén bát cũng tranh giành với tôi, lại còn thích download quà tặng ngay tôi ngay cả vào phần đa ngày không quánh biệt. Anh nói mê thích nhìn bộ mặt vui sướng của tôi khi được nhận quà, giống như một đứa nhỏ nhắn vậy. Tôi mỉm cười chê anh già rồi. Anh xoa đầu, call tôi với cái thương hiệu rất ngọt- "Darling". Anh bảo tôi chính xác là thiên thần bé bé dại của anh.

Tình yêu thương của cửa hàng chúng tôi cứ trôi đi hầu như giai điệu yên ả như thế. Trong suốt bố năm, không có ngẫu nhiên một cuộc cãi cọ nào. Tôi ví anh được coi là dòng sông, yên bình chở một chiến thuyền nhỏ.

Vào ngày Valentine, anh nói buộc phải đi công tác gấp trong HCM, tôi thu xếp đồ đạc vào va li, chỉnh lại cổ áo cho anh, nũng nịu hỏi:

- câu hỏi gấp lắm à? Mai anh đi ko được sao? hôm nay là thời điểm dịp lễ tình nhân mà.

Anh cười dịu dàng, xoa đầu tôi dỗ dành:

- Em ngoan, trong nhà đợi anh. Anh đi hai hôm vẫn về mà.

- Anh vẫn ở nhà ở cũ bắt buộc không?- Tôi vừa thắt lại cà vạt mang đến anh, vừa thăm dò.

- Ừ, em sợ anh đi đâu à?- Anh nở niềm vui châm chọc.

- Em tự ti mang lại vậy sao?- Tôi nhăn mũi.

- Vậy đợi anh ngơi nghỉ nhà, trời lạnh đừng đi đâu. Còn nữa, ko được thức khuya, nhớ nên ngủ sớm.

- buổi tối em không được đi chơi với các bạn sao?

- Có nam nhi không?

- tất nhiên có rồi- Tôi thiệt thà gật đầu đồng ý đáp.

- Vậy thì không được- Anh nhéo má tôi cười- Tối ở nhà đợi smartphone của anh.

Anh đi rồi, chỉ từ một mình tôi giữa căn hộ cao cấp trống trải này. Đây không phải lần thứ nhất anh ko ở nhà, nhưng đơn độc vào dịp nghỉ lễ tình nhân... Tôi thực thụ không muốn.

Vậy là tôi liền điện thoại tư vấn điện để vé máy bay vào đó nhằm dành bộ quà tặng kèm theo món quà bất thần cho anh. Suốt tía tiếng ngồi trên đồ vật bay, mồm tôi cười cợt không ngớt lúc tưởng tượng ra niềm hạnh phúc ngỡ ngàng trên gương mặt ấy, anh sẽ nhấc bổng tôi lên con quay vòng nhưng mà nói "Anh yêu thương em duy nhất trên đời này!".

Rời sảnh bay, tôi vội vàng vã bắt taxi tới thẳng căn hộ chung cư cao cấp của anh. Tôi nhắn tin mang lại anh vờ hỏi:

"Chồng ơi anh đang làm cái gi đấy?"

"Anh vừa về nhà."

"Mệt lắm không? hiện nay có lưu giữ tới em chứ? Em đang phía bên trong chăn cùng nhớ anh lắm đây."

"Darling, thời gian nào anh cũng ghi nhớ em cả, vậy bắt buộc không đề nghị hỏi câu ấy nữa đâu."

Tôi đứng trước cánh cửa anh, trước lúc bấm chuông còn nhắn thêm 1 tin nữa:

"Nếu hiện giờ có một điều ước, anh sẽ ước điều gì?"

"Được ôm em ngay trong khi này."

Nghĩ cho tới cảnh lúc anh vừa mở cửa, tôi vẫn nhào cho tới ôm chặt đem anh cười toe toét, tôi ngay tức thì nở nụ cười ngọt lịm trên môi. Đưa tay lên bấm chuông, chân tôi rún nhảy ngóng anh ra mở cửa, mà lại khi quan sát thấy bạn đứng trước mặt tôi là một trong những người phụ nữ, mọi nụ cười trước đó của tôi phần lớn tan đổi thay hết, tôi cứng đờ người lại, tròn góc nhìn cô ta.

Cô ta chú ý tôi từ bên trên xuống dưới, khoanh tay trước ngực hỏi:

- Cô tìm kiếm ai?

- Đây là nhà anh Duy nên không ạ?- Tôi lắp bắp hỏi, mơ hồ chú ý lại số nhà.

- Đúng rồi! Tôi là bà xã anh ấy!

Tai tôi ong lên bố chữ "Vợ anh ấy". Cẳng chân vô thức lùi lại nhị bước.

Anh từ vào nhà bước ra, sững bạn lại quan sát tôi. Chân tôi như chôn chặt xuống đất, nhìn châm bẩm vào anh, đầu trống rỗng, tim trống rỗng. Chiếc không khí ngột ngạt này để cho tôi cảm thấy thấy ngộp thở.

- Em...

Không ngóng anh nói gì, tôi vội vàng vã quay sườn lưng chạy đi. Tình yêu của tôi cho đi, đáng để nhận được sự gián trá ngọt ngào đến vậy ư?

Tôi mải miết chạy, nước mắt lăn nhiều năm dọc phía 2 bên má. Cho tới khi không còn chút sức lực nào nữa tôi mới ngồi bệt xuống đất. Quay đầu nhìn lại, anh không thể đuổi theo tôi, anh không thể có ý hy vọng giải thích. Tôi cười cợt nhạt, anh vẫn có bà xã rồi còn nói yêu tôi. Vì sao lại có thể lừa dối tôi lâu mang lại vậy? té ra tôi chỉ là 1 kẻ thứ cha phá đám hạnh phúc gia đình nhà fan khác thôi sao? tình thương và tinh thần trong tía năm, như một mẫu ly thuỷ tinh, rơi xuống, vỡ lẽ vụn.

Cuộc đời này, tôi không sợ hãi gì, không ghét gì bằng sự lừa dối.

Nếu anh yêu thêm 1 ai khác, tốt nhất là hãy để đa số chuyện giữa bọn họ kết thúc sống đây. Tôi không có thói quen share tình yêu với người khác.

Mọi hồi ức giữa tôi và anh, tất cả, sẽ tạm dừng từ ngày hôm nay.

Không biết anh đã điện thoại tư vấn cho tôi từng nào cuộc vào trong ngày hôm sau, tất cả rất không hề ít tin nhắn được gửi tới, nhưng tôi hầu như không đọc. Tất cả những gì tôi chú ý thấy, nghe thấy, còn có gì xứng đáng để được lý giải nữa đây?

Một lời nói dối phải đi kèm theo siêu nhiều lời nói dối khác, lý do cứ đề xuất hành hạ nhau như vậy? không phải chỉ cần một tiếng nói thật là đầy đủ rồi hay sao? Tôi ko muốn, không thích trái tim tôi chịu thêm ngẫu nhiên một tổn thương như thế nào nữa.

2. Nhì năm tiếp sau trôi qua, tôi ngoài ra cảnh giác với toàn bộ những người đàn ông tiếp cận mình.

Tôi sợ yêu.

Tôi hại mình bị đau thêm một lượt nữa.

Tôi chai sạn với tất cả thứ, tôi vẫn nghĩ mình chẳng thể yêu thêm 1 ai nữa thì bạn ấy bước vào cuộc sống đời thường của tôi, lỏng lẻo mở khoá trái tim chằng chịt hồ hết vết sẹo. Tôi nhắc với anh rằng trước kia khi còn quá trẻ, tôi lỡ yêu thương một người lũ ông đã tất cả vợ. Anh dịu nhàng ôm siết lấy tôi, để tôi dụi đầu vào ngực anh êm ả nói:

- Anh không dám hứa cả đời này mình rất có thể mang lại hạnh phúc cho em. Nhưng mà anh hứa rằng đã không bao giờ lừa dối em, đang không bao giờ để em đề xuất thất vọng.

Xem thêm: Tả Nghệ Sĩ Hài Trấn Thành - Top 8 Bài Database Error

Người bầy ông đang ở bên cạnh tôi thời điểm này, luôn luôn luôn khiến tôi có cảm giác bình an tuyệt đối.

Anh chưa hẳn một tín đồ quá lãng mạn, nhưng mà ngày anh ước hôn tôi, khi cả hai đã ngồi trên tầng tối đa của một nhà hàng quán ăn châu Âu, trong giai điệu du dương của tiếng đàn vĩ cầm, anh vậy lấy tay tôi, trao lên tay tôi một dòng nhẫn, tiếp đến anh chú ý sâu vào trong đôi mắt tôi hỏi:

- bọn chúng mình thành hôn được không?

Tôi yên đi chú ý anh ấy.

Tôi rất có thể từ chối một người lũ ông giỏi thế này không? Tôi rất có thể từ chối niềm hạnh phúc và ngọt ngào mà dung dị trong bây giờ không? Tôi cảm động, đôi mắt ngân ngấn nước, doạ làm cho anh yêu cầu sợ hãi.

- Sao em lại khóc? tất cả phải em chưa chuẩn bị không? Anh rất có thể đợi em suy xét mà.

- Ngốc! là vì em cảm rượu cồn quá thôi!

Chúng tôi bàn chuyện đám cưới. Tôi hồ nước hởi vẽ ra một hôn lễ thật hùng hổ mà tôi mong ước từ lâu. Sẽ là một đám cưới ngoài trời ở hồ nước Tây,có nhì màu tím và trắng, sẽ có được thật nhiều đồng đội tham dự, tôi sẽ khoác lên mình bộ váy cưới rất đẹp nhất, sẽ biến chuyển cô dâu tuyệt đối hoàn hảo nhất, sau đám cưới, shop chúng tôi sẽ đi phượt ở Paris hoa lệ... Tôi vui miệng luyến thoắng nói hết đều gì mà mình từng ấp ủ bấy lâu. Anh chỉ mỉm mỉm cười dịu dàng:

- làm hết theo ý em đi!

Tôi phấn kích hôn chụt vào má anh một cái, quan sát anh thật lâu, tôi không kìm được cơ mà hỏi:

- Em hạn hẹp hòi, hay nhằm bụng, em ngang ngược, ích kỷ, hay nhõng nhẽo, giận dỗi vô cớ, em nhắc chuyện cười nhạt như nước ốc. Nguyên nhân anh lại yêu em?

Anh im re một hồi, kế tiếp hôn lên trán tôi rồi khẽ ôm tôi vào lòng nói:

- do em là một cô nàng đáng nhằm yêu.

3. Bây giờ công ty có tổ chức party, nghe nói còn có tương đối nhiều sếp lớn ở những công ty khác tới tham dự. Tất cả mọi fan đều cực kỳ háo hức, tất nhiên tôi cũng không ngoại lệ. Tôi nép bản thân đi lân cận anh, thuộc đến xin chào hỏi những người quen của anh, anh cố gắng chặt tay tôi, giới thiệu "Đây là bà xã sắp cưới của tôi". Cảm xúc hạnh phúc lắng đọng dâng trào lên cả cuống họng.

Uống được một ly rượu tôi ban đầu thấy nệm mặt, tôi giật giật tay áo anh nói:

- tuyệt là em ngóng anh sống đây, em thấy tương đối mệt rồi!

- Ừm... Vậy em ngồi đây ngóng anh, xin chào hỏi đa số người dứt anh sẽ chuyển em về.

- Vâng.

Tôi lặng lẽ ngồi ở 1 góc ít người, cẩn thận quan gần kề từng fan trong bữa tiêc. Tất cả đều nạp năng lượng vận sang trọng, có nổi tiếng trong giới doanh nhân. Ngoài những người anh vừa giới thiệu, tôi bên cạnh đó không quen bất cứ một ai.

Tôi nhấp một ngụm nước lọc, lại đưa mắt lướt nhìn xung quanh, đột nhiên có một láng dáng lộ diện trong tầm mắt của tôi. Tôi một đợt tiếp nhữa lặng đi khi nhìn cái dáng cao tí hon đó. Anh vẫn vậy, hiện hữu lên vẻ quý phái trọng, thành đạt của một người bầy ông trưởng thành.

Cứ tưởng rằng 2 năm qua, tôi đã gạt quăng quật hình ảnh anh ra khỏi trí nhớ của mình. Cứ tưởng rằng vẫn quên hẳn được anh, cứ tưởng rằng đang không lúc nào gặp lại anh nữa. Vậy mà bây giờ khi gặp lại trơn hình thân trực thuộc của ngày xưa, tim tôi vẫn nhói lên như bị kim châm vậy.

Anh cô độc, nắm ly rượu quay tín đồ lại, ánh mặt công ty chúng tôi giao nhau. Anh cũng yên ổn đi chú ý tôi, cái nhìn như nhau như hai năm trước.

Tôi miễn chống nở thú vui trên môi khẽ nói:

- kính chào anh!

Anh tiến lại ngồi cạnh tôi, bờ môi khẽ nhếch:

- Đã lâu không gặp em rồi!

- nhì năm!- Khoé môi tôi cong lên, tỉnh bơ trả lời, bao gồm mọt sự châm chọc, mỉa mai không hề nhẹ.

- cấp tốc thật.

- không ngờ lại chạm mặt anh làm việc đây.

- Em cạnh tranh chịu?- Anh xoay sang quan sát tôi, nhị hàng lông mày đang nhíu lại.

Tôi cười nhạt lắc đầu.

- Không. Nhưng sao lúc này anh không đi với vợ?

Anh nhìn tôi một lúc, tiếp đến quay đi cười khẩy.

- ly dị rồi!

- Ồ...- Tôi thay giấu đi sự ngạc nhiên của mình, vờ như không quan tâm tới cuộc sống của anh.

- Từ hai năm trước.- Anh nói tiếp.

Lần này tôi căng mắt quay sang quan sát anh, vẻ ngạc nhiên không thể giấu giếm.

Mãi sau này nghe mọi tín đồ kể lại tôi mới biết cuộc hôn nhân giữa nhị người trọn vẹn không hề bao gồm tình yêu, họ kết hôn chỉ vì tác dụng kinh tế giữa hai gia đình. Dẫu vậy trong suốt bố năm, anh đậy tôi chuyện ấy. Tôi gồm chết đi cũng không bao giờ quên được cảm giác sụp đổ của chính mình ngày hôm đó, càng thiết yếu quên được câu mà vợ anh nói cùng với tôi đầy thách thức: "Tôi là bà xã anh ấy".

- Hôm kia cô ấy cho tới là để giải quyết thủ tục ly hôn. Anh ko thể phân tích và lý giải với em trong ngày hôm ấy, vì lúc đó, cô ấy vẫn luôn là vợ vừa lòng pháp của anh- Anh thở dài- Ngày ngày sau anh hotline điện mang đến em, nhắn tin nhắn, tìm kiếm cách chạm mặt mặt em... Hầu như không được...

- Qua rồi...- Tôi ngắt lời anh. Tất cả đã là quá khứ rồi, cứ nhằm nó ngủ yên như vậy đi! hiện giờ có giải thích cũng đâu xử lý được vụ việc gì? có thể quay trở về bên cạnh nhau, nối lại đoạn tơ duyên dang dở hồi xưa sao?

- ko ngờ hai năm ngắn ngủi đến thế. Nhắm mắt lại đã để lạc mất nhau, mở đôi mắt ra, đã gặp gỡ lại nhau rồi!- Anh cười nhạt.

- cuộc đời này đâu nhiều năm như họ vốn nghĩ? Chẳng buộc phải chỉ vào nháy đôi mắt đã hai năm trôi qua rồi hay sao? Em không sợ hãi sẽ yêu cầu đợi anh nhì năm, tía năm, hay nhiều hơn thế thế. Tuy thế sau khoảng thời gian đánh đổi tuổi tx thanh xuân của mình, em sẽ nhận lại được gì từ anh?

- Em độc nhất vô nhị định bắt buộc cho họ một cơ hội?- Anh vẫn kiên trì nhìn tôi nói.

- chưa hẳn em cấm đoán anh cơ hội, chỉ với tình yêu và thời gian, chẳng gì có thể đợi ta. Hơn nữa em sắp tới kết hôn rồi. Em ko dám chắc hẳn rằng mình yêu anh ấy nhiều như lúc trước kia đã từng có lần yêu anh, mà lại đó là một trong những người lũ ông tốt. Ít độc nhất anh ấy cũng chưa bao giờ lừa dối em.

Điện thoại tôi rung lên, là cuộc hotline từ anh ấy.

- ông chồng em kiếm tìm em rồi! Em đi đây! Đám cưới của bọn chúng em vào công ty nhật tuần sau, trên Softwater giả dụ có thời gian anh lưu giữ tới tham gia nhé! Em sẽ khá vui nếu nhận ra lời chúc phúc từ anh.

Tôi bước đi, anh nghỉ ngơi phía sau, nghẹn ngào:

- Anh bên cạnh đó vẫn còn nợ em một đòi hỏi lỗi?

Tôi quay lại cười, thật tâm nói:

- Không, anh không có lỗi. Ví như như không có ngày hôm đó, em chẳng đề nghị đã bỏ qua một người lũ ông giỏi như ck em giỏi sao? Em cần cảm ơn anh bắt đầu đúng! Cảm ơn vày đã chỉ mang lại em phương pháp từ bỏ... Phần nhiều thứ ko thuộc về mình!

Tôi đã từng nghĩ rằng cả đời này mình sẽ không thể tha thứ mang lại anh, tất yêu tha thứ cho lỗi lầm trong thừa khứ. Nhưng sau cuối tôi cũng có thể mỉm mỉm cười mà bỏ lỡ tất cả. Đều đã xong rồi, sao buộc phải bận tâm làm cái gi nữa? Hận thù như một viên đá đè nặng trong trái tim ta, vứt vứt nó, chẳng đề nghị sẽ thoải mái hơn ư? Vậy tại sao cứ phải kê một viên đá vô hình dung đè nén trái tim ta lâu mang lại vậy?

Tôi và anh coi như hữu duyên nhưng vô phận, như hai tuyến đường thẳng vô tình gặp mặt nhau, lâu dài không lúc nào giao nhau thêm 1 lần như thế nào nữa. Cuộc đời mỗi cá nhân chúng ta, của mình và những bạn, đã từng có lần đi qua toàn bộ bao nhiêu mặt đường thẳng bởi vậy rồi?