QUÂN SỦNG NÀNG DÂU NHỎ

Bị lừa thay thân cho em họ, bắt buộc gả cho 1 "lão già", cô đâu ngờ "lão già" ck mình là Tổng tài trẻ con tuổi của tập đoàn lớn Đế quốc!
Đang lặng ổn có tác dụng đầu bếp, ngủ 1 giấc dậy bỗng thấy mình có 2 bé và 1 ông chồng Ảnh đế, chuyện gì đây?
Ngược lại Ôn Uyển ngạc nhiên anh Dương lại nói vậy, trong tâm cũng hết sức vui mừng, anh chấp nhận quên, sẽ nói lên từ nay về sau cuộc sống thường ngày và tình yêu của anh ấy còn không biết, còn có hy vọng.Một người chỉ cần chịu buông tay ngày hôm qua, do đó hôm nay các bạn sẽ phát hiện nay toàn trái đất đều dang nhị tay ôm siết lấy bạn.“Anh Dương, anh một mực sẽ vô cùng hạnh phúc, tin cậy em, là thật.” Ôn Uyển nhìn Dương, cười siêu vui vẻ, người rất tốt định sẽ sẽ điều giỏi đền đáp, anh Dương cố định sẽ gặp gỡ một cô nàng thuộc về anh.Dương đưa tay vuốt đầu Ôn Uyển, vẫn nuông như vậy: “Đó là đương nhiên, anh giàu sang tiêu sái, không sợ không có phụ nữ, em cũng yêu cầu tốt, mấy ngày nữa coi như là cô dâu mới rồi, mang đến lúc đó, anh nhất thiết sẽ cổ vũ mang lại em.”Ôn Uyển không chấm dứt gật đầu, Giản Dung cũng lẳng lặng quan sát Dương, lời Diệp mặt hàng nói anh không thể có cảm xúc nào vào lòng, cho dù sao đấy là Ôn Uyển, là người thiếu phụ của anh, hoàn toàn có thể không nhức lòng sao? Bị mai mỉa như vậy.Nhưng anh cũng cần yếu nói gì, tuy vậy anh không đoạt Ôn Uyển từ trong tay Dương, nhưng mà Ôn Uyển vẫn phụ lòng Dương, cậu ta đã có lần đối xử xuất sắc với cô ấy như vậy, lưu giữ kỹ người ta, trên đây vốn là lương trung tâm của nhỏ người.“Người anh em, đối xử tốt với cô ấy, đừng đe cô ấy, vẫn là câu nói cũ rích kia, ko đối xử giỏi với cô ấy, tôi nhất quyết sẽ có cô ấy đi, anh sẽ không tìm được.” Dương quan sát Giản Dung, từ đầu đến đuôi vẫn há miệng cười, khiến cho những người ta ko nghe ra uy hiếp, chỉ cho rằng nói đùa.Cũng chỉ tụi Diệp hàng biết, chuyện như vậy, Dương thật sự hoàn toàn có thể làm được, cậu ấy ko nói đùa.Giọng Giản Dung bình tĩnh, không mỉm cười cũng ko tức giận, siêu bình thản: “Sẽ ko có cơ hội đó, còn nữa, tôi cũng trở thành không làm cho cô ấy có thời cơ nghĩ cho cậu.”Lời nói tàn nhẫn ai ai cũng nói ra, không chỉ là một bản thân Dương, Dương nhìn Giản Dung gật gật đầu.“Được rồi, mấy người cũng về bên đi, tôi siêu mệt mỏi, hy vọng ngủ.” Dương há miệng to nói với mấy fan trong phòng, cũng không thân mật tới mọi fan không thèm để ý, trực tiếp làm cho ổ trong chăn nhắm mắt lại.Mọi fan nhìn Dương, yêu cầu cho cậu ấy chút thời gian, để cho cậu ấy bình phục lại một chút, Diệp Hàng với mấy đứa bé nhỏ nhà họ Văn lục tục tránh đi, Giản dung tiếp cận đỡ Ôn Uyển dậy, ôm cô nhãi nhép đi thoát khỏi phòng bệnh.Ngay lúc cửa khép lại, Dương mở đôi mắt ra, phía bên ngoài cửa sổ, nhìn Bắc tởm phồn hoa, bên cao tầng, đèn đuốc sáng trưng, từng nhà sáng đèn y như những vì sao, mang lại dù cao cả đến đâu, cho dù phồn hoa đi nữa, mặc dù bạn có không ít nhưng cũng đều có thứ chúng ta không chỉ chiếm được.Nếu như tất cả thể, anh thà rằng liên tiếp phong lưu, tuy nhiên cũng khinh ghét mệt mỏi, âm thầm lặng lẽ đợi trời sáng, anh tin tưởng toàn bộ sẽ lại xuất sắc đẹp một lượt nữa, bao hàm anh, của cả Diệp Hàng, cả Văn Hải.Giản Dung với theo Ôn Uyển ngồi lên xe, tài xế rời đi, Ôn Uyển vẫn trầm mặc nhìn Giản Dung, từ thời điểm vào phòng bệnh cho tới lúc rời đi, Giản Dung cũng chỉ nói một câu vừa rồi, cô cảm xúc lời Diệp sản phẩm nói là thật, trái lại cô không cảm thấy khó chịu, chỉ bực tức thay Giản Dung.“Giản Dung, anh tất cả cảm thấy căm ghét em không?” Cô cứ khuấy nhiễu Giản Dung, còn khiến cho Giản Dung mang trên sườn lưng đủ các loại sai lầm, tốt bị mọi người trách cứ, cảm giác thật gồm lỗi với Giản Dung.Giản Dung thuận tay tấn công tay lái, xe cộ lượn xung quanh ra ngõ nhỏ, liên tục lái, cũng mở miệng: “Ghét, vô cùng ghét!”Anh là người lạnh nhạt, khôn xiết ít khi biểu đạt tình cảm của mình, chỉ có khi tình yêu chạm mang đến chỗ sâu, mới có thể nói vài lời dễ nghe, cơ mà Ôn Uyển ngạc nhiên Giản Dung đang nói như thế, hơn nữa rất kích động, nói ghét liên tục hai lần.Để đến đáy lòng cô thông suốt, trong nháy đôi mắt hốc mắt đỏ lên, cô vô cùng ít khóc, chỉ lúc ở trước mặt Giản Dung, mới có thể khó kiềm chế cảm xúc.“Em biết, tức thì từ cơ hội mới ban đầu là em nên anh, tiếp nối trong nhà cũng bắt buộc lấy em, lại gặp gỡ gỡ anh Dương, còn bị ông ngoại cùng ông nội mắng, trong cả anh sản phẩm cũng nói anh không tốt, anh vô cùng không mê say em, đúng không?” Ôn Uyển không thể đếm xỉa mang lại uất ức của Giản Dung.Cũng may nhưng tính anh tốt, mới hoàn toàn có thể nhẫn nhịn, vẫn luôn luôn kìm nén ko nói, trường hợp là người khác, hại rằng sẽ sớm gánh không nổi rồi.Giản Dung gửi tay cố kỉnh chặt tay Ôn Uyển, thở dài: “Anh nói này, em ấy, cả ngày cứ suy xét gì đâu, để cho anh đoán ko ra.”Lúc lái xe mang đến đèn đỏ, Giản Dung giới hạn xe, xoay đầu liền nhận thấy vẻ khía cạnh uất ức của Ôn Uyển, dáng vẻ giống hệt thời điểm thi không đạt tiêu chuẩn chỉnh khi còn bé, mang lại đến bây giờ anh vẫn nhớ.“Sao ngớ ngẩn nghếch như vậy? Anh nói anh chán ghét em, là cũng chính vì trong ngày em luôn được yêu mến, anh ghen, ganh vô cùng.” Giản Dung nghiêm mặt, kể đến đây khiến cho Ôn Uyển càng giật mình.“Hả?” Há hốc cứng lưỡi hồi lâu, new hiểu được Giản Dung nói anh ấy ghen, anh cho rằng sẽ cảm thấy uất ức.“Hả dòng gì?” Giản Dung liếc quan sát Ôn Uyển, lái xe siêu nhanh, ko bao lâu vẫn trở về đại viện, vào trong đại viện, về cho nhà, dừng xe, phút giây lúc Ôn Uyển xuống xe, Giản Dung trải qua mạnh mẽ bao phủ lấy cô nhãi nhép này.Trực tiếp đi vào trong nhà, Ôn Uyển quan sát Giản Dung, khá ngây ngốc, vốn đã hoàn toàn quên bội phản kháng, từ bây giờ Giản Dung có quá nhiều mặt, là cô không nhận ra, cũng trước đó chưa từng thấy.Như cô giáo nói, thật ra con người rất phức tạp, bạn có tương đối nhiều tính cách, thái độ, tương đối nhiều mặt, nhưng mà trong yếu tố hoàn cảnh nào đó, các bạn lại đề nghị che giấu, bày ra mang đến mọi người thấy chỉ gồm một mặt.Giản Dung ôm Ôn Uyển trở về nhà, chống khách không còn ai, coi chừng vẫn tự đi chơi, ông cố cũng ngủ.Giản Dung ôm Ôn Uyển xuyên suốt dọc đường lên tầng trên, trở về phòng, trực tiếp ban đầu cởi quần áo cho Ôn Uyển, Ôn Uyển nhìn Giản Dung, kêu: “Anh cởi áo quần của em làm những gì thế?”“Tắm rửa, ngủ với em!” giọng nói gọn gàng, hai nhiều chữ solo giản, Ôn Uyển trọn vẹn hôn mê, đây là thổ phỉ hả, còn còn chưa kịp phản kháng, Giản Dung đã thuần thục dỡ sạch quần áo cho cô oắt này. Ôm vào phòng tắm, khiến cho Ôn Uyển thu thập, tự mình cũng xông tới, khẽ quấn khăn tắm rửa rồi ôm vào.“Anh lưu manh!” Ôn Uyển đặc biệt quan trọng tức giận, bạn rõ ràng là một cô gái, không bị bắt đề nghị tắm cọ cùng lũ ông, nếu căng thẳng mệt mỏi không muốn động bịt thì không tính, đây xuất sắc đẹp cứ bị chỉ chiếm sạch hiện đại nhất như vậy, có thể không tức giận sao?Huống đưa ra Giản Dung chính là cọc gỗ, các bạn nói rách rưới miệng lưỡi cũng không nghe bạn được nửa câu.“Hợp pháp.” Giản Dung cầm cố khăn lông lau tóc mang đến Ôn Uyển, “Làm vợ, em hay không tiến hành nghĩa vụ vợ chồng, làm đàn ông, anh không thể làm những gì khác rộng là nhà động!”Đối với vợ mình, tính năng này gọi là lưu giữ manh cũng chỉ có Ôn Uyển kêu ra.