Đọc Truyện Yêu Cô Bạn Thân

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, đồng bọn thì vẫn còn đó bao gồm mất đi đâu mà lại sợ, chứ có phải tình thân đâu nhưng sợ xa mặt biện pháp lòng hay run sợ mất tín đồ yêu. Sự gạn lọc không để trái tim bản thân yêu ai đến lúc này đúng là vẫn tồn tại rất hiệu nghiệm, đầy đủ yêu thương mong manh sẽ không hẳn tan tan vỡ khi nhưng nó chẳng được hình thành.

Bạn đang xem: Đọc truyện yêu cô bạn thân

***

Tôi là 1 trong chàng trai tất cả trái tim cảm giác yêu thương nóng bỏng, các lần xem phim tình yêu hay hiểu truyện đều xúc cảm đồng cảm thâm thúy mà rơi lệ theo, hay điện thoại tư vấn là nhiều sầu nhiều cảm nhưng bao gồm một thực sự trái ngược chính là tôi không để trái tim ấy yêu thương ai, đúng đắn hơn là tôi không dám yêu.Bởi vì chưng trong phoán đoán của tôi tất cả một nổi ám hình ảnh về tình yêu, tôi không đủ can đảm yêu bởi vì mái nóng gia đình bất hạnh đã reo giắc vào trung ương hồn của một đứa trẻ em thơ nổi lo âu về niềm yêu thương ao ước manh, dễ dàng tan vỡ. Tôi nhìn bạn bè tay vào tay, nói gần như lời yêu thương có cánh hay trao nhau phần nhiều món quà nhưng tự dặn lòng chớ mơ mộng như bọn họ rồi say sưa vào bể dâu. Tôi ko tỏ tình, không theo đuổi, tán tỉnh bất cứ một cô gái nào cho dù cô bé ấy tất cả ý ham mê mình đi chăng nữa, hình dáng như " Tình yêu cho anh không mong muốn đợi gì, tình thương đi cũng không thể hối tiếc". Tôi vẫn vô tình, lạnh lùng như thế cho đến cái ngày gặp mặt được Nhung, so với tôi lần đầu gặp mặt thì đứa bạn cũng không tồn tại gì đặc biệt, vẫn giữ khoảng chừng cách, trò chuyện như các người bạn. Và vắt rồi tần số chat chit giữa nhì đứa ngày càng tăng, ừ thì tiếp đến Nhung dành được một địa điểm mới trong thâm tâm tôi cùng nó là địa điểm của một cô bạn thân. Đến ngày noel thì tôi cũng chúc Nhung một ngày giáng sinh ấm áp, hạnh phúc như bao người các bạn khác cơ mà có quan trọng hơn tí là bao gồm thêm một chiếc thiệp tặng ngay khi Nhung đề xuất hai đứa FA tụi mình đi ăn chè thái cho nóng áp... Thế nhưng cô đồng bọn lại có tác dụng tôi lúng túng, xấu hổ ngần khi phá vỡ hồ hết gì mà lại từ trước tiếng tôi mang lại là thoải mái và tự nhiên nhất.

*

- Không tặng ngay quà à? Đàn ông con trai gì tệ thế - Nhung nghiêng đầu tra hỏi

- Ơ...thì anh em như cố kỉnh là được rồi, rườm rà chi tốn nhát – Tôi đặt tấm thiệp vào tay cô bạn thân

- Vậy à, chắn chắn tại tui từ bỏ rước chiếc rườm rà, tốn yếu vào fan nên tặng cho cậu bạn bè một món đá quý noel đặc biệt thế này – Nhung vừa xong lời thì đưa tôi một quả ước thuỷ tinh chứa được nhiều hạt giấy cùng bông tuyết white xốp. Những nhỏ hạt giấy này do chủ yếu tay Nhung vội vàng với mọi lời nhắn bí mật bên phía trong nó.

- Chặc...thật là ngại quá, hình dạng này vừa bịt mặt vừa nhận vàng thôi – Tôi đỡ rước món quà nhưng tặc lưỡi.

- Thôi ăn uống chè lẹ đi ông, còn lượn vài vòng rồi về - Nhung vừa ăn uống chè vừa xăm xoi tấm thiệp.

- Ừ

Khoảng lặng thân hai đứa trên một chiếc xe đạp bỗng dưng xuất hiện, thiếu hiểu biết sao hay ngày rỉ tai rôm rả nhưng giờ cô nữ giới bỗng dưng im bặt. Tôi cảm xúc áy náy về món quà cần đành nhắc nhở bù đắp lại cho con bạn thân, tuy nhiên thật sự là bạn bè thì bắt buộc gì phải tặng kèm rườm thẩm tra cơ chứ, tín đồ ta yêu nhau thì mới có thể bày vẽ đến lãng mạn, tình cảm.

- Nhung này, tôi hát tặng bà một bài bác xem như bù thêm xoàn noel nhé – Tôi hồi hộp nói

- Được đó, bài gì thế? – Giọng Nhung niềm nở

- Cô bé xíu mùa đông, đừng...chê nhá – Tôi vẫn đang run vị lần đầu thao tác làm việc này

- Tuỳ, thì hát đi – Nhung vỗ vai tôi trấn an.

- ........." gấp nhặt mẫu lá tôi nhớ về, cô bé bỏng đáng yêu thương của tôi. Ngày đông đến em vẫn cười...."

- Hay đó chứ, vậy mà xưa nay giấu – Nhung vỗ tay rồi nói.

- đồng đội mà, không tồn tại dịp quan trọng tự dưng hát làm cho chi, tín đồ ta yêu thương nhau thì mới có thể hay hát cho nhau nghe mỗi ngày thôi – Tôi gãi đầu

- Thôi tới kí túc xá rồi kìa, mang lại tui xuống đi

- Ừ, bạn hiền ngủ ngon hen

- ngủ ngon – Nhung tảo đi với cùng 1 nụ phớt bên trên môi.

Trên mặt đường về, tôi vẫn ko hiểu cảm hứng khi nãy sao kỳ lạ quá, mỗi khi vẫn gửi cô đồng bọn về vô tư, vô ưu mà từ bây giờ sao xốn xang giận dữ trong tim. Vì sao cô đồng bọn lại lạng lẽ sau khi trao quà chấm dứt nhưng tiếp nối trở phải vui vẻ lúc nghe mình hát? Rồi tạm thời quên đi dòng vụ noel, tôi vẫn trong kì nghỉ tết thì nhì đứa không gặp gỡ được nhau đề xuất chỉ hoàn toàn có thể thỉnh thoảng liên hệ qua tin nhắn, mà chỉ có " chúc ngủ ngon" với " năm mới vui vẻ" thì chẳng gồm gì phải bận tâm cả. Tuy nhiên điều khiến một trái tim rét như tôi thổn thức nguyên một đêm giao thừa chứ không hẳn ngủ ngon lành như hầu hết năm lại đến.

Xem thêm: Phim Bộ Hay 2021 - Bích Huyết Kiếm 2007 Full Hd 30

- I miss you – lời nhắn từ Nhung sau ngay gần một tuần bận bịu không liên hệ vào phần đông ngày cuối năm

- Me too – Tôi hoảng sợ và sau vài ba phút suy nghỉ, hóa học vấn bản thân cũng nhắn lại được

- thật không? nhớ với tư biện pháp gì?

- bạn bè mà, lưu giữ nhau cũng thông thường thôi

- Ừ - Nhung nhắn gọn

Tôi đâm ra cực nhọc hiểu, đột nhiên Nhung lại nhắn tin ngăn chặn cuộc nói chuyện đang cao trào hăng say với bàn phím điện thoại cảm ứng thông minh của mình. Tôi thở dài rồi lại nghĩ mung lung về ba chữ " I miss you" cho đến khi xong ngày, một cô bé tư dưng lại đi nhớ bản thân là sao? Lần đầu tiên có một con bạn nhớ mang lại mình lúc lâu ngày ko gặp, chắc rằng vì mình là bạn đặc trưng của cô ấy, một người bạn bè rất thân. Tôi lại thêm lần nữa hờ hững để mang những cân nhắc đó trôi qua, vì chưng tôi biết mình bây giờ không cần tình yêu thương thì cũng không nhất thiết phải định nghĩa những cảm giác đó làm gì. Kì suy nghĩ tết kết thúc, tôi nhận tin báo từ cô bạn bè đó là cô cô gái sẽ chuyển mang lại một vị trí ở new xa chổ tôi hiện nay và cũng có nghĩa là việc thỉnh thoảng cùng cả nhà đi xuống phố hay ăn uống chè sẽ không thể nữa. Lần cuối trước khi Nhung gửi trọ, cô nữ ngồi sau xe mà lại cứ ôm hông mà lại chẳng ngại ngùng ngùng, như thể sắp phân chia xa xong để cô nàng tự do thể hiện nay tí còn tôi thì hoảng loạn mà ngượng ngùng.

- Này, giữ loại yên xe pháo ấy – Tôi trở về nhắc nhở

- Không ham mê – Nhung bướng bỉnh xiết chặt vòng tay

- Èo...Làm gì bịn rịn dữ vậy, rất lâu tôi cho tới thăm bà mà

- Thiệt hả? ghi nhớ nhé – đôi mắt Nhung sáng hẳn lên

- Ừ, tới vị trí rồi kìa.

- Bye, đừng quên lên đùa đó nha – Nhung vẫy tay lâm thời biệt không bao giờ quên nhắc lại

Đêm đó, tôi vẫn chưa phân biệt điều gì là thiếu vắng, vì chưng cứ suy nghĩ rằng phần đông thứ vẫn đang tồn trên rất thông thường đó thôi. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bạn thân thì vẫn còn đó tất cả mất đi đâu mà sợ, chứ bao gồm phải tình cảm đâu mà sợ xa mặt biện pháp lòng hay lo ngại mất fan yêu. Sự gạn lọc không để trái tim mình yêu ai đến từ bây giờ đúng là vẫn còn đó rất hiệu nghiệm, số đông yêu thương muốn manh sẽ chưa phải tan vỡ vạc khi mà lại nó chẳng được hình thành. Nhưng suy nghĩ là thế, nhưng thực sự vài hôm sau tôi cảm thấy được sự thiếu vắng cùng một khoảng trống vô hình xuất hiện thêm rồi rõ ràng hơn lúc ngày valentine đến. Thông thường nếu Nhung còn nghỉ ngơi gần theo người thì cô thiếu phụ đã ý kiến đề nghị hai đứa đi ăn chè cho nóng bụng rồi, mặc dù thế ngày này còn có phải là đợt nghỉ lễ tình các bạn đâu cơ chứ, vày vậy chỉ là tin nhắn " valentine vui vẽ" nhưng chẳng buộc phải quà cáp, socola, hoa hồng cho tốn kém, rườm rà. Lần này thì Nhung cũng tương tự tôi yêu cầu chẳng tặng ngay gì cả mà lại chỉ nhắn tin chúc mừng dịp nghỉ lễ vậy thôi, nhưng mà sự thiếu vắng nhưng mà tôi mang lại là thông thường lại gợi lưu giữ món quà noel vừa qua. Tôi ngồi trước bàn mà nạm quả ước thuỷ tinh lắc mãi đến chán mà vẫn thấy trong thâm tâm nặng trĩu trung tâm sự băn khoăn giải toả thuộc ai.

- Đang làm cái gi đó? Nhung call đến

- Ở bên mà mong mưa – Tôi đáp bâng quơ

- Vô duyên, tín đồ ta gồm đôi tất cả cặp thì đi chơi chứ mưa sao đi. Rãnh thì hát mang đến tui nghe bài bác nào

- Ưm...cũng được, đam mê nghe bài xích gì? – sau một hồi lưỡng lự, tôi cũng đồng ý.

- My Love, biết bài xích đó không?

- Nhung hên đấy, new vừa trực thuộc lyric ngày hôm qua – Tôi bỗng vui tươi vì mình biết bài xích cô bạn muốn nghe

- Hát đi rồi tui báo cho tin này...vui lắm – Nhung che lửng

- ............So I say a little prayer.And hope my dreams will take me there

Where the skies are blue, lớn see you once again... My love

- Hi, cảm giác vui rộng rồi. Mai công ty nhật, ông lên thăm tui đi, tui nấu cơm trắng cho nạp năng lượng – Nhung niềm nở

- Ok, lên liền. Hì – Tôi nghe mà cứ ngỡ sắp lên thiên đường

- Ngủ ngon.

*

Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm chuẩn bị chuyến đi thăm cô bạn bè đã rộng nửa mon mà chưa gặp. Trong tim cứ mửa nao cảm xúc khó tả, chưa bao giờ mình đang vui thế nào khi gặp gỡ lại cô bạn, thấy dáng vẻ quen ở trong ấy lại xuống hiện tại trước khía cạnh thì sẽ làm những gì đây? Tôi đi cho đúng add được Nhung nhắn tối qua, trong căn phòng nhỏ chỉ có một thiếu nữ đang dành hết thời gian nấu nạp năng lượng và mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt tươi tắn. Con bạn thấy tôi đang đứng ngẩn ngơ trước cửa thì nở một niềm vui thật tươi, hai con mắt lúc ấy sao lung linh đến thế, cứ ngỡ như còn nếu như không vướng bận sản phẩm công nghệ gì thì cô ấy sẽ chạy đến bao phủ lấy tôi. Còn tôi thì sau thời điểm ngẩn ngơ biết mình cũng chỉ hoàn toàn có thể cười đáp lại và lao vào nhà như một vị khách. Dở cơm được dọn ra, cô chị em cứ chú ý nhìn nét phương diện biểu cảm của mình khi gắp thức ăn mà để cho chính tôi cũng chẳng thoải mái và tự nhiên ăn được.

- Ăn đi, nhìn gì mà nhìn. Món làm sao tui cũng thấy ngon hết.

- Ừ, hì. Ăn những món cốt lết nướng này đi – Nhung gắp mang lại tôi.

- Mà đấy là lần đầu tiên có một thiếu nữ nấu đến tui ăn đấy

- cảm giác thế nào? – Nhung dừng đũa hỏi ngay

- kiểu như như...- Tôi lúng túng

- như là ai?

- À...mẹ tui – Tôi đáp bừa

- Thôi ăn đi ông, canh nguội hết rồi tề – Ánh mắt đứa bạn thoáng thất vọng

Sau bữa cơm, cửa hàng chúng tôi ngồi tán chuyện một thời gian thì giã từ nhau, cơ mà cả buổi nói chuyện bên cạnh đó Nhung không còn nhiệt tình, khoái lạc trước phần lớn câu nói hài hước của tôi cùng điều ấy bên cạnh đó giúp tôi biết rõ mình sẽ dần mất đi 1 phần nào vào Nhung. Trước khi tiễn tôi về, Nhung có nói một điều làm chổ chính giữa trạng tôi giờ đồng hồ này cứ rối bời mãi và làm việc gì cũng thẩn thờ như người mất hồn " Món tiến thưởng noel lần trước Nhung tặng kèm vẫn còn giữ chứ, nhớ trân trọng nó nhé chính vì sẽ mang đến lúc ông chỉ còn nó kề bên thôi" .Tôi thao thức những đêm thuộc quả cầu thuỷ tinh rồi kế tiếp lại tò mò tháo những con hạt giấy ra nhằm gấp lại và vô tình phát hiện phần đông tâm thư từ đầy đủ mảnh giấy bắt mắt ấy. Có tầm khoảng 100 con hạt giấy và bọn chúng được khắc ghi theo thứ tự của nó, mỗi tờ chỉ viết một đến hai từ mà lại tôi đã dần lộ diện xem không còn từng tờ..." yêu.....không yêu...". Tôi đọc ra còn nếu không dám lựa chọn giữ lấy Nhung lân cận thì bao gồm thể chúng tôi sẽ khó đối mặt với nhau, mà bạn dạng thân tôi luôn sợ mình gạn lọc sai thì hai đứa sẽ còn được như trước đó hay không? Nếu sàng lọc cô ấy là nữ giới thay vì là 1 người bạn bè thì ngộ nhỡ sau đây cuộc tình chảy vỡ shop chúng tôi cũng chẳng có thể nào là bạn. Tôi vậy chấp xem hai đứa là đồng bọn và như chưa hề thấy hầu như dòng chữ trong con hạt giấy đó nhưng lại thật sự không đơn giản dễ dàng như vậy, một tháng vừa rồi mỗi lúc tôi nhắn tin hay gọi đến thì Nhung có vẻ rất bận...Bận sát bên một tín đồ khác, người đó sửa chữa thay thế tôi chăng? các lần nhận được tin nhắn " Tui đang bận xuống phố với bạn, thôi nha", " Thôi bạn tui mang đến rồi, cụp máy đây", " Có người khác hát tặng tui bài bác đó rồi" bỗng cảm hứng hụt hẫng trào dâng, tôi gọi được cảm hứng bị người khác hờ hững. Ngày bữa sau đó, tôi lại gặp gỡ một chuyện bi ai về phía gia đình, định nhắn tin chổ chính giữa sự với cô đồng bọn thì dìm lại được từ Nhung lời nhắn càng có tác dụng nỗi ai oán thêm ngấm đẫm " Kệ ông, ai thân thương chi". Bực tức, khó khăn chịu, đau lòng nhưng hầu hết thứ cứ dồn nén mãi mà cần thiết sẽ chia cùng ai vì vậy tôi gọi vài anh bạn đi nhậu, tôi đón xe pháo buýt lên chỗ lũ nó làm vài lon bia mang đến quên đi sầu muộn, quên đi mình đang cô đơn và đau khổ vì một đứa con gái. Đến khoảng tầm 10h đêm, ai về công ty nấy nên chỉ từ mỗi tôi lò phiêu bạt trạm xe pháo buýt cơ mà ngu ngơ trong men say ngỡ như còn đón được xe cộ về. Không tới nổi say khước, tôi call điện cho thằng bạn cùng phòng trọ chạy xe lên chở mình về. Gọi lần đầu không người nào bắt máy, tôi cảm nhận nỗi đơn độc cào xé trong tim, giờ chỉ có người thân mới tận tâm mà mang lại đón bản thân về chứ đồng đội kiểu gì rồi cũng lười nhác nhưng trốn kiêng xách xe đi chở một thằng say xỉn. Tuy nhiên tôi vẫn bấm máy hotline lần hai, mừng phân phát quýnh lên vì anh bạn bắt máy và không ngóng nó nói gì tôi nói luôn luôn rồi quắp máy như hại nó chẳng chịu gật đầu " Tao nhậu khá say, đang ở....mày có tác dụng ơn lên đón dùm tao với, hết xe buýt rồi". Tôi ngồi mong chờ trong xúc cảm lâng lâng, đầu óc để ý đến lung tung với hai tay ôm phương diện ngồi co ro trên trạm xe pháo buýt. Tự dưng tiếng xe thiết bị dừng ngay sát bên đấy, tiếng kèn xe báo cho biết nhấn vang.

*

- "Bíp, bíppppp"

- Ơ, ai đó? mày hả Trí? – Tôi nheo mắt vì ánh đèn sáng xe chói vào mặt

- Nhậu tới cả tàn tạ nuốm này hả?....Hức...Tui chưa đến thì ngủ ngoài đây rồi sao?

- loại quái gì gắng này! Sao lại là....Nhung – Tôi tròn đôi mắt há mồm ngạc nhiên

- Lên xe đi, ông mà gồm mệnh hệ gì thì...Hức – Nhung khẽ lau vội nước mắt

- có đâu, thọ lâu new vầy thôi à. Cơ mà sao bà biết tui ở đây? – Tôi thui thủi ngồi phía sau

- Ông call tui mà, đang sẵn sàng đi ngủ thì điện thoại tư vấn đến. May mà còn nói rõ được trạm xe nghỉ ngơi đâu

- Ờ...Cảm ơn

- ......

- Bà có người yêu rồi hả? – Tôi khẽ hỏi

- Ừ, bao gồm rồi cơ mà giờ đi lo cho một thằng bạn thân say xỉn làm những gì cơ chứ - Giọng Nhung giận dỗi