Hoàng Phi Hồng

Vương Đình vừa nói xong, vùng phía đằng sau anh ta hơn trăm con người lính tấn công thuê Liệt Hỏa, trong chớp mắt rượu cồn thủ rồi.

Bạn đang xem: Hoàng phi hồng

Mà bát Hỗ Vệ đụng tác cũng rất nhanh, ra tay cũng tàn bạo độc á!

c Trong thời gian đó, nhà hàng Mạn bộ Vân Đoan to như thế, chém làm thịt nhau mãnh liệt, mau ngày tiết tanh ban đầu ở trong không khí ngập cả ra.

Thuộc hạ của vương vãi Đình, thực lực chưa phải yếu. Chỉ tất cả điều với bát Hỗ Vệ của nhóm cảnh vệ tinh nhuệ của trần Ninh nhưng so sánh, thì không đề nghị đến một phát đánh. Chỉ nhìn bát Hỗ Vệ hệt như tám đầu hỗ dũng mãnh, khi kẻ thù lướt qua, kẻ địch không hầu hết kêu thảm trước mặt đàn họ rồi bửa xuống…

Có điều, những lính đánh thuê Liệt Hỏa mặc dù rằng với bát Hỗ Về hành động vô thuộc kịch liệt. Nhưng các lính đánh thuê Liệt Hỏa, lại không dám xông lên tấn công Điển Chử. Bọn họ biết rằng, Điển Chử là đối phương Vương Đình vẫn chọn!


Mà chén Hồ Vệ, cũng vô cùng kết hợp ăn ý không tấn công về phía vương vãi Đình. Bát Hỗ Vệ cũng biết rõ, vương vãi Đình là kẻ thù mà Điển Chử sẽ chọn.

Vương Đình nhìn thấy thuộc hạ của anh ta, không kết thúc bị chén bát Hỗ Vệ tấn công ngã, trong mắt hiện qua một vẻ ghê sợ. Có điều, rất nhanh anh ta bình tĩnh trở lại. Cho dù gì anh ta cũng từng là tông lãnh đạo ba vạn chuyên nghiệp binh Đông Hải, cũng là bạn quen với sóng to lớn gió lớn. Định lực cơ hội lâm trận, anh ta vẫn nên có. Mang đến dù thực lực ở đánh ở tay anh ta không bởi Bát Hỗ Vệ, nhưng chỉ cần anh ta sử dụng thủ đoạn của vương Đình, lập cập đem Điển Chử bắn chết. Vậy thì bọn người trần Ninh, chắc chắn là bị dọa đến cả ào ào cho tới đầu hàng.

Điễn Chử cùng Vương Đình hai người đứng tại vị trí ban đầu, không quan tâm đến cuộc chiến kịch liệt ngơi nghỉ xung quanh, ánh mắt hai tín đồ nhìn nhau, như tậu lửa giao đấu.

“Chiến thôi!”

“Tiếp chiêu!”

Hai tín đồ Điển Chử và Vương Đình, nhì ngườ trong khi đang bên cạnh đó gào hét. Hai người đồng thời phạt lực, thẳng nhào về phía đối phương.

Bịch!

Nắm đấm của nhị người, va vào nhau khéo léo, đối kháng thuần như rước đá chọi đá. Body của Điển Chử sừng sững ko động, vương Đình lại lảo hòn đảo lùi về phía sau năm sáu bước.

Ở hiện tại trường vương vãi Dao với Tống Thanh Tùng quan sát thấy trường hợp này, lộ ra nét mặt gớm sợ. Vương vãi Đình từng là tổng chỉ đạo ba vạn đặc chủng binh Đông Hải, thuộc Điển Chử như mang đá chọi đá dễ thường chịu thiệt sao?


Đọc tiếp trên TАмliπh247.vn nhé !

Mà Đồng Thiên Bảo thuộc với tay chân của anh ta, không nhịn được bởi Điển Chử đồng thanh hò reo: “Tốt!”

Tống Sình Đình bịt mắt đàn bà lại, cô thuộc Tống Trọng Bân, Mã phát âm Lệ số đông một khía cạnh lo lắng. Nai lưng Ninh dung nhan mặt bình tĩnh, một mặt đường thong dong, ánh nhìn trượt đi di chuyển, rất yêu thích quan gần kề chiến đấu.

Điễn Chử với Vương Đình đều có xuất thân từ bỏ quân nhân, hai người dùng đều là kĩ thuật võ thuật ở quân đội, đơn giản dễ dàng mà hoạt bát, không có biến hóa, chú ý chạy cơ mà đánh. Hai người không những phong cách chiến đấu tương đương nhau, ngay cả chiêu thức thỉnh thoảng cũng tương tự nhau. Chỉ tất cả điều, và một chiêu thức, tuy vậy Điển Chử lại vó tốc độ nhanh hơn, lực phạt ra càng mạnh. Siêu nhanh, Điển Chử dùng tía đường quyền tiến công vào phòng bị của vương Đình, tiếp đến trực tiếp va vào vùng ngực, khuỷu tay hung hăng đánh vào ngực vương Đình.

Phich!

Xương ngực của vương Đình bị gãy vài ba cái, sắc đẹp mặt nhợt nhạt, đạp đạp lùi lại vài ba bước, tiếp đến nôn ra một ngụm ngày tiết tươi.

Vương Dao cùng các bạn Tống Thanh Tùng, giương mắt đẫn đờ nhìn, không dám tin rằng vương Đình lại chiến bại rồi. Vương vãi Đình nhấp lên xuống lư sắp ngã, che vết thương sinh hoạt ngực, dung nhan mặt white bệch nhìn Điền Chử, buồn bã hỏi: “Anh… Anh thật mạnh, anh sau cùng là ai?”

Điền Chử mỉm cười lạnh: “Tôi là tay chân của anh Trần!”

Lúc này, trận chiến khốc liệt ở trong nhà hàng sẽ kết thúc. Rộng một trăm con người lính đánh thuê Liệt Hỏa, tất cả đều nằm dưới vũng máu. Chén bát Hỗ Vệ, hệt như tám vị ma thần, đứng tĩnh mịch với ám khí đằng đằng.

Sắc phương diện Vương Đình vô cùng cực nhọc coi, lúc này anh ta đang thất bại hoàn toàn rồi. Phiên bản thân anh ta đã thua trận bởi chân tay của è Ninh là Điền Chử, anh ta mang lại một trăm con người lính tiến công thuê Liệt Hỏa, cũng chưa phải là địch thủ của thuộc hạ Trần Ninh. Ánh đôi mắt của vương Đình vô cùng tinh vi nhìn về è Ninh, giọng nói run rầy: “Anh ví dụ bị xua đuổi khỏi trằn gia, tại sao anh vẫn…?”

Sắc mặt nai lưng Ninh điềm tĩnh, giọng điệu như đang thì thầm phiếm, cười cợt nhẹ nói: “Năm đó, bên họ Vương những người trong đôi mắt tôi chẳng là gì, bây giờ, đơn vị họ Vương những người trong đôi mắt tôi, vẫn chẳng là cái thá gì.”

Mọi fan trong phòng, mọi cá nhân một sắc ngoài ra nhau.

Xem thêm: Có Lẽ Bởi Vì Yêu Anh - Phim Truyện: Có Lẽ Bởi Vì Yêu

Nhất là anh em Vương Đình, vương vãi Dao, vẫn cứ coi là cao cao tại thượng cùng với một đơn vị Tống Thanh Tùng, sắc mặt cực kì kì lạ.

Bình thường, trường hợp có bạn dám nói ko xem công ty họ vương là gì, thì mọi người chắc chắn sẽ nghĩ người đó là vẫn tự thúc ép mình.

Có điều vào mức này, mọi người đều bắt gặp khắp mặt trần Ninh dễ chịu như vây. Trong những khi hốt hoảng có một các loại cảm giác, è Ninh không hẳn đang tự nghiền mình, nhưng là đang trình diễn một chuyện đơn giản.

Vương Đình chịu đựng đựng vệt thương đã đau, cắm răng nói: “Lần này tôi thua, muốn giết hy vọng xử núm nào, phần đa nghe theo.”

Trần tỉnh ninh bình thản nói: “Tôi nói rồi, tôi ko coi đơn vị họ Vương các người là gì, coi như anh từng là quân nhân, tôi đến nhà chúng ta Vương các người cơ hội cuối cùng.”

*Cút về Đông Hải, đừng tất cả ý đồ dùng gì với Giang nam nữa.”

“Ngoài ra, các người nên bồi hay tổn thát của phòng hàng, đền một tỷ thôi.”

“Còn nữa, những người nổi loạn Trung Hải, tiện thể quyên không nhiều tiền đền rồng bù mang lại Trung Hải, thôi góp chín tỷ được rồi, tổng cộng mười tỷ.”

Vương Đình nghe xong, vừa khó chịu lại uất nghẹn, thông thường chỉ có nhà bọn họ Vương đi đe người khác, bất ngờ được từ bây giờ ở Trung Hải, lại bị bạn khác ăn hiếp thảm như vậy. Có điều bạn đang ở bên dưới mái hiên, cần yếu không cúi đầu. Vương vãi Đình khôn cùng uất ức báo đơn vị họ vương vãi gom tiền, ko mắt máy thời hạn mười tỷ đã gửi vào vào tài khoản.

Trần Ninh mỉm cười híp đôi mắt nói: “Tốt lắm, vào tài khoản rồi!”

“Hoan nghênh những người lần sau lại đến đóng góp cho sự cải cách và phát triển của Trung Hải”

Vương Đình nhan sắc mặt xanh lét, call những tay chân bị thương hỗ trợ nhau đứng dậy, lặng lẽ rời đi. Phương diện vương Dao so với Vương Đình càng phức tạp, cô dìu vương Đình quay lưng rời đi vài bước, đột nhiên chân giới hạn lại, quay đầu lại nhìn Trần Ninh, oán thù hận nói: “Trần Ninh, anh chớ đắc ý!”

“Đặng Hải Vinh chồng tôi, sau trước quân lam Giang Nam, các người chờ mà hồi hận đi!”

Nhà chúng ta Đặng, danh môn thứ nhất tỉnh Đong Hải, vốn có danh xưng hoàng tộc sinh hoạt Đông Hải.

Hiện trường không hề ít người nghe thấy đơn vị họ Đặng sớm muộn vẫn quân lâm Giang Nam, từng tín đồ từng tín đồ sắc mặt cầm cố đổi, vừa kính vừa sợ.

Vương Dao giữ lại vài câu, cùng rất người của phòng họ Vương, đi về.

Tống Thanh Tùng nhìn thấy bộ dạng nhéch nhác tách đi của bầy nhà họ Vương, cũng nhân cơ hội chuồn đi.

Trần Ninh dặn dò đám tay chân của Đồng Thiên Bảo rút đi, bên cạnh đó lệnh đến Điền Chử với chín tỷ đi chạm chán Trung Hải thị tôn Chu Nhã Thị, làm cho Chu Nhã Thị dùng phần chi phí này kiến thiết cho thành phố Trung Hải. Sau đó, anh thuộc Tống Sính Đình và con cái về nhà.

Về mang lại nhà, nhìn thấy Tống Sính Đình và người nhà, như muốn nói lại thôi. Anh liền cười nói: “Mọi người dân có gì muốn hỏi, thì hỏi đi!”

Tống Sình Đình ko nhịn được nữa, hỏi đến vấn đề bầy họ đang siêu hiếu kì: “Trấn Ninh, người đàn nhà bọn họ Vương nói, anh là công tử phú quý quyền thế của phương Bắc, vấn đề này là sao?”

Trần Ninh lộ một thú vui đau khổ, nói: “Anh đúng như là thiếu thốn gia của è cổ gia quyền thế phong lưu ở phương Bắc, chẳng qua bỗ anh sau đó lại muốn rước một mụ hồ ly về, kế tiếp đuổi hai chị em con anh thoát ra khỏi gia tộc, anh không hề là thiếu gia của è gia nữa.”

“Sau đó bà bầu anh bởi muộn phiền cơ mà chết, còn anh thì thâm nhập vào quân đội.”

“Sau lúc xuất ngũ, thì cho tới nhà em đó.”

Trần Ninh nói hết sức thoải mái, dẫu vậy Tống Sình Đình, đối với tất cả Đồng Kha mắt hầu như đỏ cả lên. Mã gọi Lệ kéo tay của è Ninh, đau lòng nói: “Bố bé đúng thiệt chẳng ra gì, hai bà mẹ con bé thật đáng thương. Bao gồm điều Tiêu Ninh lặng tâm, con hiện thời là nhỏ rễ ở trong phòng mẹ, trong tương lai nơi đây đó là nhà của con.”

Tống Trọng Bân cũng đồng ý nói: “Đúng, đây đó là nhà của con, bọn họ đều là fan nhà, con mong ở bao thọ thì ở.”

Tống Sính Đình xinh tươi mặt đỏ bừng cũng gật đầu, tỏ vẻ là cô ta tán thành ý của tía mẹ.

Trần Ninh trong tâm địa ấm áp, thật sự là sau mẹ anh qua đời, đến nhà chúng ta Tống, anh mới đợt nữa cảm nhận ra sự ấm áp của gia đình. Anh mỉm cười nói: “Vợ, bố mẹ, nhỏ vốn dĩ từ tương đối lâu đã xem chỗ này là nhà, coi mọi người là người thân thiện nhất rồi.”

“Trừ khi mọi bạn đuổi bé đi, không thì con hoàn hảo và tuyệt vời nhất không rời đi.”

Mã đọc Lệ với nai lưng Ninh, như thể mẹ bà xã với bé rễ, càng chú ý càng thấy mến. Bà cười cợt híp đôi mắt nói: “Con ngốc, chúng ta sao nỡ đuôi bé đi!”

Giống như Tống Sính Đình tò mò gia thế của è cổ Ninh, Đồng Kha càng tò mò và hiếu kỳ quan hệ trước đây của anh với vương Dao, cô ấy bạo gan hỏi: “Anh rễ, vương vãi Dao kia trước đây với anh là quan hệ giới tính gì?”

Đồng Kha vừa nói dứt, cả nhà Tống Sình Đình đều như nhau hướng về phía è Ninh.

Trần Ninh điềm thản nói: “Gia tộc quyền quý, hai phía bên trong lúc đó hay được dùng nhát đó là liên hôn, thế nên hôn nhân của bé trai phụ nữ trong mái ấm gia đình giàu bao gồm quyền thế thông thường đều không được tự do.”

“Tôi thời điểm đó mười mấy tuỏi, thì bị gia tộc sắp xếp một côn trùng hôn sự, đối tượng chính là Vương Dao.”

“Có điều lúc tôi bị xua khỏi nhà, sau đôi mắt đi thân phận công tử nai lưng gia, bên họ vương vãi đã mau chóng giải trừ hôn ước với tôi rồi.”

Tống Sính Đình theo bản năng nói: “Em lại cảm thấy đó là chuyện tốt, nếu không hẳn nhà họ Vương giải trừ hôn ước, em làm sao có thể chạm chán được người chồng tốt như anh chứ?”