Nonstop lan và điệp remix lâm chấn khang

Bài Hát: Lan với Điệp (Nonstop Remix)Ca Sĩ: Lâm Chấn KhangTôi kể tín đồ nghe đời Lan cùng ĐiệpMột chuyện tình cay đắngLúc tuổi còn thơTôi vẫn hay mộng mơĐem viết thành bài xích thơ.
Say đắm mặt LanLan như hoa lá ngàn,Yêu thương vô vànNguyện thề non nướcSẽ không còn lìa tan.Chuông đổ chùa xa,Chiều chảy trường vềĐiệp thuộc Lan phổ biến bướcCuối nẻo đường đi,
Lan khóc đợi bạn đi.Lần cuối chạm mặt nhau Lan khẽ nóiThương mãi nghe anhEm yêu mến anh vô cùngNếu duyên ko thànhĐiệp ơi Lan cắt tóc quên đời vày anh.Nhưng đâu ai ngờLời xưa đã chứng nhân lúc đời chảy vỡLan gian khổ quáKhi giỏi Điệp đã đi được xây mộng gia đình.Ai nào biết mang lại aiĐời quá chua cay duyên đành lỡ bởi aiBao nhiêu niềm vuiCũng vùi chôn trường đoản cú đây,Vùi chôn từ đây.Lỡ một cung đàn, hợp lý tình đờiLà vòng dây oan tráiNếu vì chưng tình yêu thương Lan có tội gì đâuSao vướng vào sầu đau.Nàng sống mà lại tim như sẽ chếtDuyên bóng cô đơnđôi môi xinh phai tànThương cố cho nàngBuồn xa nhân chũm náu thân cửa từ bi.Tôi quen tôi đã quen rồi emGian dối đưa ra tình yêu thương tôi không xây trên bạc vàngTôi quen tôi vẫn quen rồi emEm khóc làm đưa ra nữa bận lòng gì kẻ white tayTôi xin xin chúc em ngày maiHoa gấm ngọc ngà luôn vây xung quanh em cả cuộc đờiRiêng tôi duyên kiếp luôn luôn dở dangNên suốt thời gian sống tôi vẫn yêu đơn độc như tình nhânĐời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơnĐời tôi cô đơn nên yêu ai ai cũng không thànhĐời tôi cô đơn nên yêu ai ai cũng dở dangYêu người nào cũng lở làng mặc dù rằng tôi chẳng lỗi chiĐời tôi cô đơn nên yêu thương em chẳng bao lâuNgày mai trên đây em lên xe hoa bước theo chồngTrời mang lại tôi đơn độc bao nhiêu lần tiếp nữa đâyTôi không thể trách đời tuyệt giận tín đồ mau thay đổi thayTôi quen tôi đã quen rồi emGian dối bỏ ra tình yêu thương tôi không xây trên bạc vàngTôi quen thuộc tôi đã quen rồi emEm khóc làm chi nữa bận lòng gì kẻ white tayTôi xin xin chúc em ngày maiHoa gấm ngọc ngà luôn luôn vây quanh em cả cuộc đờiRiêng tôi duyên kiếp luôn luôn dở dangNên suốt thời gian sống tôi vẫn yêu cô đơn như tình nhânĐời tôi cô đơn nên yêu em chẳng bao lâuNgày mai trên đây em lên xe pháo hoa bước theo chồngTrời đến tôi đơn độc bao nhiêu lần tiếp nữa đâyTôi không thể trách đời giỏi giận người mau thay đổi thayEm sang trọng ngang rồi chôn đáng nhớ vào dĩ vãngHôn lên tóc mềm lệ sầu thắm ướt đôi miXin em một lần cho cầu nguyện tình yêu cuốiThương yêu không thể thôi giã biệt đi em ơiTuổi đời chân solo côiGót mòn đại lộ buồnĐèn tối bóng mờ nhạt nhòaHồn lắng trung khu tư, bước vào dĩ vãngĐường tình không thông thường lốiMang nuối tiếc đến nhauNgày như thế nào tay trong tayLối về thuộc hẹn hòDìu em cơn mơ vừa trònTình thắm môi hồng, đêm dài lưu luyến,Nghẹn ngào trong thương nhớVì mai bước theo chồng.Em lịch sự ngang rồi chôn lưu niệm vào dĩ vãngHôn lên tóc mềm lệ sầu thắm ướt song miXin em một lần cho mong nguyện tình yêu cuốiThương yêu không thể thôi giã từ đi em ơiNgười về lên xe pháo hoa,Kỷ niệm bi đát vào hồnBờ môi tắt hẳn nụ cườiGiây phút mặt nhau,Nay còn đâu nữaNgười về vào thương nhớMà người đi nhớ thương ngườiNgười ơi thắm bay niên học không còn rồi.Chúc nhau cạn lời khoảng thời gian ngắn ly bôiNgày mai tan trường bản thân không bình thường lốiThương nhau các biết gửi về môKỷ niệm cũ tung vào lỗi vô.Cầm tay bốn mắt thương cảm nỗi sầu.Tiễn đưa bùi ngùi phút cuối như nhau.Đời không bao giờ hợp nhau mãi mãi.Thương nhau rồi nỡ đành biệt nhau.Để nhung lưu giữ muôn vạn ngày sau.Thôi nhé, từ đây biện pháp xa trong đời.Vẫn bi hùng theo mon ngày trôi.Nụ cười khô héo bên trên môi.Mỗi lần, thấy phượng nở tim xao xuyến.Bạn bè đâu riêng gì ta một mình.Nỗi bi thiết này đành câm nín.Rồi đây, có những thời gian buồn óc lòng.Cố nhân biền biệt bao gồm nhớ nhau không.Ngoài kia hoa phượng rụng rơi tơi tả.Dư âm làm cho sống lại đời ta.Dù phân cách nhớ hoài ngày quaNgược thời hạn trở về vượt khứ time chạnh lòngBao nhiêu kỷ niệmBao nhiêu đậc ân chỉ còn lại số lượng không.Ai yêu đương ai rồi và ai quên nhau rồiTrong suốt cuộc đời tương lai vấn đáp thôiMột mùa xuân năm nào hai đứa nhìn hoa đào rơiLo mang lại số phận,Lo mang lại duyên mình sẽ thành một kiếp hoaSớm nở tối tàn đời ai ko một lầnQuen biết rồi yêu mến nhau rồi lại xa.Thôi cố kỉnh là thôi là rứa đó quá khứ là thơĐem thơ về ghép nhạc thành khúc tình ca.Thôi thay là thôi là thay rồi bây giờ ước mơ nhiềuCuộc đời rồi đây biết bao giờ mới được yêu.Ngày chia phôi chúng mình chưa nói hết câu tạ từ.Năm năm giải pháp biệt,Năm năm mong đợi héo mòn chung tình xưa.Nhắc đến thấy buồn,Tình kia ngăn đôi đường,Nhật kí đời tôi ghi thêm một lần thương.