Chúc em một đời bình an

Em từng nói với anh rằng em thích cuốn sách “từng có người yêu tôi như sinh mệnh”, em từng nói

Bởi lẽ nguyên nhân Tôn Gia Ngộ chẳng chúc Triệu Mai một đời hạnh phúc mà chỉ chúc vui vẻ, chính vì ích kỉ, vẫn mong Mai Mai lưu giữ về anh, mong muốn cô vui vẻ dẫu vậy chẳng ý muốn cô niềm hạnh phúc bên một fan nào khác, dù là là mèo bụi, cô vẫn chính là của anh.

Bạn đang xem: Chúc em một đời bình an


*

“Cô bé bỏng của tôi, chúc em một đời an ninh vui vẻ”.

Em từng nói cùng với anh rằng em mê say cuốn sách “từng có tình nhân tôi như sinh mệnh”, em từng nói

Bởi lẽ nguyên nhân Tôn Gia Ngộ chẳng chúc Triệu Mai một đời niềm hạnh phúc mà chỉ chúc vui vẻ, cũng chính vì ích kỉ, vẫn ước ao Mai Mai nhớ về anh, ý muốn cô vui vẻ nhưng chẳng mong muốn cô niềm hạnh phúc bên một người nào khác, dù cho có là cát bụi, cô vẫn là của anh.

Hơn một năm trôi qua, cả em cả anh, chúng ta đều đã nỗ lực đổi, mỗi cá nhân một nơi, mỗi cá nhân một múi giờ, cái thông thường duy nhất đó là tầm thường cùng một trái đất. Anh, em nhớ chốc lát mình từng cùng mọi người trong nhà cười, từng với mọi người trong nhà khóc, em nhớ phần đường mà ngày nào mình cũng qua, ghi nhớ cả quán quen mình hay lép qua. Em nhớ thú vui của anh, nhớ cả niềm vui của em. Em nhớ chúng ta của trước kia, em nhớ em cùng anh đã từng có lần vì nhau nhưng vượt qua vớ cả.

Chúng ta từng cùng nhau vượt qua vớ cả, mà lại sau tất cả bọn họ lại chẳng còn ở bên nhau.

Xem thêm:

Ngày xưa, lúc new chia tay, em đã từng có một khoảng thời hạn rất lâu để làm quen khi không có anh, em từng tổn thương, từng khóc cũng từng khôn cùng nhớ anh, nhưng lại em nhận thấy em nhìn trong suốt khoảng thời gian hơn một năm này, em chưa từng nhắn mang đến anh rằng em nhớ anh, cũng trước đó chưa từng để anh hiểu được em nhớ anh. Kệ thây thời gian, kệ thây cảm xúc, em chẳng trốn tránh xúc cảm của bạn dạng thân, mà lại em trốn tránh mọi người, không có bất kì ai hay, không ai biết em còn yêu anh. Cho tới thời gian này, khi em đã có quá trình mới, có cuộc sống thường ngày mới,em chẳng còn hằng ngày nghĩ về anh, cũng không có gì nhớ rõ hình ảnh anh ra sao, nếu bao gồm nhớ, em vẫn chỉ lưu giữ kỉ niệm.

Trước ngày em đi du học, em đã có lần rất rất ý muốn gọi mang đến anh, call cho anh chưa phải để gợi bọn họ nhớ lại, chưa hẳn để trách móc nhau, chỉ do em muốn họ một lần nói với nhau sau hơn 1 năm không nói gì, em chỉ muốn chúc anh đỗ đại học, tuy vậy nghĩ lại thật may em đang không làm thế, bởi chẳng thể biết anh có cần lời chúc đó không, chúc hay là không chúc nó cũng chẳng tác động ảnh hưởng gì đến kết quả sau này của anh. Bọn họ nên vắng lặng như vậy, rồi em tin gồm một ngày lúc cả hai mọi đã trưởng thành, rất có thể nhìn nhau mỉm cười mà không phải nghĩ gì, cách qua nhau vì họ chỉ là tín đồ quen. Họ rồi vẫn lại yêu, nhưng không hẳn bây giờ, cùng sẽ không còn anh không hề em, mà là một trong người khác, bây chừ và sau này, là anh, là em, tuy thế thuộc về hai con đường.

Và em tin, anh vẫn vui vẻ, em tin anh sẽ làm cho được đầy đủ gì anh muốn, cứ tiến về phía trước, em thực sự muốn rằng vẫn có tình nhân anh rộng em đã từng yêu.