Cha là vầng ánh sáng thái dương

Tôi dạo bước một mình, cảm nhận tương đối ẩm của đất bốc lên sau trận mưa. Nhìn đông đảo hạt mưa còn vương trên lá, tôi địa chỉ tới giọt mồ hôi của cha, nhớ đến bóng hình thầm lặng địa điểm quê nhà... 

Bạn đang xem: Cha là vầng ánh sáng thái dương

*

Cha là người truyền mang lại tôi niềm tin và ước mơ. Phụ thân luôn bên cạnh khi tôi cần, với đến mang đến tôi sự bình yên, ấm áp mỗi lúc vấp ngã, tốt sai lầm. Cha thương tôi bằng tình yêu giản dị nhưng mà nghiêm khắc mà cũng rất dịu dàng.Với tôi cha rất tuyệt vời, đúng thật câu hát“Cha là vầng ánh sáng thái dương/Luôn soi mặt đường cho nhỏ đi mãi”. Mẹ đề cập rằng, trước đây gia đình ông nội khó khăn, bác cả là liệt sĩ, bác hai là yêu đương binh nặng. Ngày đó cha được ông chúxin bài toán cho nghỉ ngơi Hà Nội, nhưng bởi thương ông bà nội nên phụ vương quyết định làm việc nhà, làm cho kế toán bắt tay hợp tác xã. Rồi bắt tay hợp tác xã giải thể, phụ vương tôi thành lão nông chính hiệu. Mái ấm gia đình tôi gồm 4 cả nhà em, tôi là nhỏ út. Có lẽ vì cụ mà tôi được nuông nhất. Từng lần cả nhà tôi làm sai điều gì, cha là bạn chỉ dạy dỗ và luôn luôn kèm theo câu “út còn nhỏ tuổi cha không nói tới”. Dịp đó tôi sung sướng lắm. Rất lâu rồi ở quê, lứa các anh chị tôi nghỉ học các lắm. Vì chưng nơi trên đây thời tiết xung khắc nghiệt, cái nghèo, chiếc khó đeo bám xung quanh năm, mà lại cha, chị em tôi quyết ko để công ty chúng tôi thất học... Ngày anh chị tôi học đại học, áp lực tài chính lại đè nặng thêm lên song vai tí hon của cha. Chỉ làm ruộng thì không được trang trải mang lại cuộc sống, phụ thân tôi làm thêm vấn đề đào giếng thùng, cực kì vất vả với hiểm nguy. Các lần triệu chứng kiến công việc của cha,tôi sợ đến thót tim, nạm nhưng phụ vương luôn nở nụ cười và động viên bằng hữu tôi “cha ko sao, quá trình đơn giản thôi mà...”. Khi tôi đã ngồi vào phòng học mát mẻ thì phụ vương đứng giữa cái nắng như lửa đốt. Tôi chẳng bao giờ hiểu hết những nhức rát khu vực bàn tay thô ráp của cha, những cơn đau sườn lưng khi trái gió trở trời, giọt mồ hôi thấm ướt vai áo cha.Sự ngây thơ, hồn nhiên, buồn vui, khó khăn lúc vào đời đều có thân phụ ở bên. Tình yêu, sự quyết tử đó bao giờ tôi mới đền đáp được. Ngày còn nhỏ, tôi luôn luôn thấy khó hiểu, tại sao phụ vương lại có vẻ mặt “khó coi” lúc ngủ, cái nhíu mày với cả dáng vẻ trầm tư. Chỉ lúc khôn lớn tôi mới hiểu điều đó chứa bao nhọc nhằn, vất vả, những ngày nắng, ngày mưa mệt mỏi ngoài đồng, những muộn phiền vì lũ chúng tôi, cả những tiếng thở dài thầm lặng vì cuộc sống. Tôi là đứa con gái bướng bỉnh, cộng thêm những suy xét mộng mơ tuổi new lớn nên đưa ra quyết định xây dựng hạnh phúc ở cách xa bố mẹ hàng trăm kilomet. Khi bước vào cuộc sống đời thường thực tại mới cảm nhận hết nỗi buồn, tủi của đứa phụ nữ lấy ông chồng xa quê. Lần vừa mới đây nhất cha ốm phải nằm viện, tôi quan yếu về được, chỉ biết gạt nước mắt với thầm nói nhu muốn lỗi... Xin lỗi cha, giờ đây con thiệt sự thấu hiểu những gì phụ vương dành đến con. Bước chân phụ thân nặng hơn, giấc mộng ngắn hơn, nhưng bé biết trên tất cả, tình yêu thương của phụ vương dành cho nhỏ không bao giờ vơi cạn. Giữa những bộn bề của cuộc sống, nhỏ muốn trở về trong vòng tay cha, được ôm ấp, vỗ về và để nói: con yêu cha, vầng thái dương của con!.


Trà My

Xem thêm: Choi Game Gau Truc Leo Treo Danh Cho Ban Gai, Trò Chơi Gấu Trúc Leo Trèo


Văn học - nghệ thuật và thẩm mỹ



bản quyền trực thuộc Báo Bắc Ninh