Cảm Ơn Em Đã Cho Anh Tình Yêu


Em nhớ…Khoảnh khắc anh nói: “Anh yêu em”. Em hạnh phúc. Anh bối rối. Hai trái tim chung nhịp đập..

Bạn đang xem: Cảm ơn em đã cho anh tình yêu

Anh…

Em nhớ khoảnh khắc. Mình dừng lại anh nhé. Anh lặng yên. Em khóc. Hai trái tim nhói đau.Vụn vỡ.

Mình yêu nhau nhưng không thuộc về nhau. Vậy nên mình chia tay anh nhé! Em không muốn đợi tới lúc anh bước lên lễ giáo đường mà cô dâu không phải là em…

Ngày ấy em yêu anh, một tình yêu chân chính và trong sáng nhất. Anh hơn em bốn tuổi, suy nghĩ chín chắn, biết lo nghĩ đến tương lai, lo cho gia đình. Ngày ấy anh yêu em chân thành, và luôn lo lắng cho em. Vì thế ở bên anh em thấy mình được bao bọc, chở che như một nàng công chúa nhỏ. Em hạnh phúc vì có được tình yêu của anh, có lẽ có nhiều người con gái mong được làm người yêu anh. Anh đẹp trai, anh giàu, anh không hút thuốc, không uống rượu, biết lo làm ăn, và bởi anh có tất cả những gì em cần. Nhưng em yêu anh, không phải vì những điều đó, tình yêu đầu tiên em trao anh nó thuần khiết biết bao, không một chút toan tính, yêu bằng cả trái tim và anh cũng thế.

*

Em vẫn còn nhớ như in cảm xúc khi được anh ngỏ lời yêu (Ảnh minh họa)

Cứ ngỡ mọi thứ diễn ra như mình mong ước, không ngờ chuyện tình mình lại trắc trở như thế. Mình yêu nhau nhiều như vậy tại sao số phận không cho mình được ở bên nhau? Rất nhiều lúc em tự hỏi mình, hỏi anh, hỏi ông trời tại sao, tại sao lại như thế? Em ghét cái lí do cổ hủ mà ba mẹ anh và mọi người đưa ra để phản đối tình yêu của chúng mình. Em ghét, em ghét … Em ghét cả những người đã nói rằng: “ Mẹ nó vậy thì nó chắc cũng…”.

Tại sao chỉ vì mẹ em là vợ sau của người khác mà họ lại khinh thường không cho mình yêu nhau? Đâu phải mẹ em phá hoại hạnh phúc của ai, cũng đâu phải mẹ em bỏ cha em mà đến với người khác, mẹ đã li dị hai năm rồi mới tìm được hạnh phúc cho mình, mẹ chẳng làm gì xấu xa cả, sao họ lại coi thường mẹ em vì điều đó? Em ghét họ nhưng lại rất yêu anh, em không biết phải làm như thế nào. Em gét những con người mang trong đầu ý kiến cổ hủ, lạc hậu đễ mình mãi mãi không được đến với nhau.


Gần 6 năm bên anh, &lrm5 năm 1 tình yêu. 5 năm 1 kí ức ngọt ngào. 5 năm có cả những nụ cười và nước mắt. 5 năm 1 miên yêu thương vô tân. 5 năm cho môi tình đâu. Đâu phải muôn quên là quên ngay được, phải không anh?

Em cân thời gian gâp mây lân 5 năm đê quên anh? Trái tim em rỏ máu! Liệu anh có biết kiềm chế lòng mình thật là khó không? Nhưng em lại còn kiềm chế cả con tim mình, kiềm chế nỗi nhớ của mình, lòng em đau, tim em vỡ tan em tưởng như mình có thể tan đi theo nỗi nhớ anh:

“Nhìn mưa rơi đêm nay em nhớ đến có một ngày Ngày mình cùng nhau chung lối bước đường về Cầm tay em anh hôn rồi anh khẽ nói một lời Anh thật không muốn xa em đâu”

Có những đêm nằm mơ gặp anh, em lại nghĩ: Em vẫn muốn nói yêu anh thêm một lần nữa, dù Em biết đó chỉ là giấc mơ không bao giờ có thật. Khi giờ đây anh và em đã hoàn toàn là hai thế giới mãi lạc loài trong nhau, những con đường em đi, những con đường anh đi, dường như trở thành hai đoạn thẳng song song mãi đến vô cùng. Nhưng biết đâu khi nào đó, hai con đường ấy hòa cùng nhau thành một đường thẳng mãi đến tận cùng của một kiếp nhân sinh. Biết đâu, khi ấy anh lại ôm em với tất cả những gì bình yên và ấm áp nhất…

*


*

Đó là ngày tình nhân đầu tiên của mình được ở cạnh nhau cả ngày, nhưng không ngờ lại là ngày lễ tình nhân cuối cùng mình bên nhau.(Ảnh minh họa)

Và với em, tình yêu không cần thiết lúc nào cũng phải sát cánh bên nhau…..

Tất cả giờ chỉ còn là kỉ niệm thôi,phải không anh? Em đã cất bước ra đi. Đừng trách sao em vội bỏ anh mà đi. Không phải vì đã hết yêu anh, mà em biết rằng ngày nào đó mình sẽ mất nhau, em sợ mình sẽ không vượt qua được, em rất sợ anh ạ.

Xem thêm: Làm Chuyện Ấy Trong Nhà Vệ Sinh, Phim 18+ : Nữ Sinh Viên

Em không muốn mình từ người thứ nhất lại là kẻ thứ ba! Anh có biết em cân anh hơn mọi thứ, em đợi anh nói chỉ 1 câu rằng dù ai có phản đôi thì anh cũng nhât định cưới em. Chỉ lời đó thôi thì em dù khó khăn thê nào cũng vượt qua được đê ở lại bên anh… Nhưng anh chẳg bao giờ làm được, anh không dám làm đứa con bât hiêu! Vậy nên em quyết định ra đi, rời xa anh, rời xa tình yêu của chúng mình.

Người ta thường nói, người ra đi sẽ không đau, nhưng đâu phải như thế, em đi mà lòng quặn thắt, vậy mà em vẫn cố cười để không ai thấy em khóc… Em cố tìm những cảm giác khác lạ để quên anh đi nhưng con tim em không bao giờ làm theo lý trí của em, càng bắt mình quên đi em lại càng đau khổ, chính em đã làm con tim mình đau thêm.


“Đêm khuya lạnh từng giọt mưa bắt đầu rơi Anh đem về những kí ức trong em đầy vơi

Em tự nhủ sẽ sống không anh tốt hơn. Nhưng ngược lại em đang sống như không có hồn. Em khóc để cố quên niềm đau ,nhưng không được khóc mãi mà cố quên được đâu. Em đang cố – cố lấp đầy trái tim trống vắng. Em đang cố – cố tìm được cho một chút ánh nắng”

Hơn bao năm qua, em là người con gái hạnh phúc, được anh yêu thương, quan tâm, chăm sóc va chở che… Vậy mà nhiều lúc em thật trẻ con, làm anh buồn, anh khóc. Người ta nói con trai mà khóc là người đó rất yêu người con gái đó. Đúng thế, anh yêu em, tình yêu thật lớn lao. Em hiểu chỉ có anh mới là tình yêu thật sự, chỉ anh mới cho em cảm giác bình yên…..

*

Cám ơn anh đã cho em một tình yêu, một kỷ niệm mà có lẽ cả đời này em sẽ không bao giờ quên được (Ảnh minh họa)

Mọi thứ giờ là kí ức, em va anh đã xa nhau mãi mãi.

Tất cả hãy cho đó là kỷ niệm đã đi qua một thời tuổi trẻ khi người ta yêu bằng cả trái tim, không tính toán. Không phải đổ lỗi ai đúng, ai sai, không phải trách cứ ai hãy cứ yêu nhau vì cuộc sống con người luôn cần tình yêu! Dù sao em cũng phải cám ơn anh! Cám ơn anh đã cho em một tình yêu, một kỷ niệm mà có lẽ cả đời này em sẽ không bao giờ quên được. Em không khóc nữa anh à, em ngốc quá phải không anh.? Có lẽ em nên cảm ơn ông trời đã mang anh đến với em dù ngắn ngủi nhưng là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời. Hãy hạnh phúc anh nhé! Mối tình đầu của em!!!

Gặp gỡ rồi chia phôi


*

Tôi đã trải qua những tháng ngày đen tối.. (Ảnh minh họa)

Mỗi ngày, bạn ấy chăm sóc tôi từng bữa ăn, nhắc tôi uống từng viên thuốc. Rồi mỗi đêm cơn đau ấy lại hành hạ tôi, tôi đau đến mức phải cắn tay mình. Những lúc như vậy, bạn ấy luôn bên cạnh tôi, đưa tay của mình cho tôi cắn. Nhiều lúc, không ý thức được, tôi đã cắn tay bạn ấy gần chảy máu nhưng chưa bao giờ bạn ấy kêu đau. Nhiều đêm thức dậy, thấy bạn ấy đã ngủ mà tay vẫn nắm chặt tay tôi để khi tôi đau, bạn ấy còn biết được khiến tôi thấy thương bạn ấy vô cùng. Tôi hận cuộc đời tại sao lại bắt chúng tôi như thế này! Tôi bắt đấu sống khép kín và hạn chế tiếp xúc với mọi người. Tôi cắt đứt liên lạc với bạn bè vì nghĩ mình thật ghê tởm. Và khi ấy, tôi đã nghĩ rằng chỉ có cái chết mới có thể giải quyết mọi chuyện. Tôi tìm nhiều cách để chết nhưng đều bị bạn ấy phát hiện và ngăn cản. Bạn ấy đã khóc rất nhiều. Bạn ấy bảo rằng không thể yêu tôi nhưng bạn ấy thương tôi nhiều lắm. Bạn ấy nói tất cả là tại bạn ấy vì bạn ấy đã gặp tôi nên tôi mới như thế... và không biết bao nhiêu đêm chúng tôi nằm khóc cùng nhau. Có một lần, tôi lại đau và bạn ấy cũng đau lòng lắm. Ngồi bên tôi nhưng bạn không nói gì. Bất chợt... một cái gì đó rơi vào mắt tôi, hoà vào giọt nước mắt đang chực chờ trên khoé mắt tôi và chảy xuống. Bạn ấy lại khóc. Tôi hiểu bạn ấy buồn như thế nào. Bạn ấy không thể yêu tôi được nhưng không đành lòng nhìn tôi như vậy. Nhiều lúc bạn ấy ôm tôi, hát cho tôi ngủ. Rồi hôn lên trán tôi, một nụ hôn tràn đầy nước mắt. Còn tôi cứ mãi chìm đắm trong nỗi buồn của mình khiến tôi không thể ăn uống và tập trung học tập. Tôi gầy đi nhanh chóng và việc học giảm sút. Cái chết luôn trong ý nghĩ của tôi. Nhiều lúc tôi bỏ đi lang thang khiến bạn ấy rất lo lắng và chạy tìm tôi khắp nới. Rồi bạn ấy lại khóc khi tìm thấy tôi. Tôi biết bạn ấy đã khổ vì tôi nhiều lắm. Dù đã biết câu trả lời nhưng tôi luôn hỏi bạn ấy là tại sao không thể yêu tôi? Và bắt bạn ấy phải trả lời là tôi phải làm sao để bạn yêu tôi? Dù rằng tôi không hề xứng đáng nhận được tình yêu từ bạn ấy, tôi đã làm khổ bạn ấy quá nhiều. Đã 2 năm trôi qua nhưng chúng tôi vẫn ở cùng nhà trọ với nhau. Và càng ngày tình cảm của tôi dành cho bạn ấy càng sâu đậm. Bạn ấy đã cùng tôi vượt qua những ngày tháng đen tối. Giờ đây tôi đã hiểu và thấm thía nỗi đau mà những người đồng tính phải trải qua. Để có thể chấp nhận mình đã là rất khó khăn, để vượt qua nỗi đau đó và tiếp tục sống còn khó khăn hơn nữa... Tôi chỉ ao ước một điều rằng, tôi có thể là một cô gái bình thường, có thể yêu một đứa con trai rồi có chồng, sinh con như những người phụ nữ khác nhưng có lẽ điều ước tưởng chừng đơn giản lại quá xa vời với tôi. Số phận thật nghiệt ngã. Có một người nói với tôi rằng "vì số phận bắt người đồng tính không thể yêu tự do như những người bình thường nên khi yêu, họ yêu rất mãnh liệt và nồng nàn". Ngày trước, tôi từng bảo rằng, nếu có một điều ước, tôi sẽ ước được bạn yêu tôi dù chỉ một ngày nhưng bây giờ tôi không mong ước là bạn ấy sẽ yêu tôi bởi vì nếu yêu tôi, bạn ấy sẽ rất đau khổ và không bao giờ có hạnh phúc. Gia đình bạn ấy rất gia giáo. Họ sẽ không bao giờ chấp nhận một tình yêu như vậy. Nếu yêu tôi, bạn ấy sẽ bị xã hội khinh bỉ, lên án, bạn bè xa lánh. Bạn ấy sẽ mất tất cả... Tôi chỉ mong tình yêu của tôi sẽ mang đến cho bạn ấy niềm vui, niềm tin trong cuộc sống này. Rồi sẽ có một ngày bạn ấy có người yêu, rồi có chồng .Có lẽ tôi sẽ buồn nhưng tôi sẽ không bao giờ tuyệt vọng mà phải cố gắng đứng lên. Tôi đã chuẩn bị tâm lý chờ đến ngày đó để cầu mong bạn ấy hạnh phúc. Người ta bảo rằng " tình yêu đẹp nhất chính là sự hy sinh". Hôm trước, tôi đã đọc được một câu rất hay "Không ai có quyền lựa chọn giới tính của mình khi sinh ra nhưng chúng ta có quyền lựa chọn cách sống với giới tính hiện có của mình". Tôi luôn là người chị gương mẫu của hai đứa em, là đứa con ngoan trong gia đình. Cha mẹ tôi luôn kì vọng và tự hào về tôi... nhưng tôi đang rất lo sợ nếu như gia đình tôi biết chuyện này thì mọi chuyện sẽ như thế nào? Liệu rồi xã hội có chấp nhận một người như tôi không?